Đến đêm, Moore lén tới hang núi một mình trong lúc mọi người đều đã ngủ say.
Lính gác biến dị phát ra những tiếng kêu gào vô nghĩa, điên cuồng giãy giụa. Hiển nhiên, bị xiềng xích đặc chế trói chặt khiến hắn thấy rất khó chịu.
Moore để ý thấy rất nhiều mảng lông trên người hắn đã cháy đen vì bị điện giật.
Điện giật, đây chính là phương thức tra tấn phổ biến nhất để đối phó với Lính gác biến dị. Rõ ràng những kẻ coi Lục Thành An như súc sinh kia đã ngược đãi hắn.
Moore đau lòng vươn tay tới, nhẹ nhàng chạm lên vết thương trên người hắn.
Lính gác biến dị lập tức rít lên một tiếng đầy phẫn nộ. Hắn quắc mắt nhìn Moore, trong đôi mắt đen thui như mực kia không tồn tại bất kỳ cảm xúc nào.
Nhớ đến ánh mắt ấm áp Lục Thành An từng nhìn mình, tim Moore đau nhói. Anh hít thở sâu để khiến bản thân bình tĩnh lại, dịu giọng nói: “Đừng sợ, em băng bó vết thương giúp anh mà.”
“Grrrrr…” Lính gác biến dị phát ra âm thanh khàn đặc từ trong cổ họng, chẳng biết là đồng ý hay kháng cự.
Dù gì hắn cũng bị trói lại rồi, không tấn công ai được. Moore đánh bạo tiến lại gần, lấy dụng cụ y tế ra, kiên nhẫn xử lý vết thương giúp hắn.
Những mảng lông vũ cháy đen được Moore cắt xén từng lớp, để lộ vết thương hở bên dưới.
Trên người Lính gác biến dị gần như không còn mảng da nào lành lặn, khắp nơi đều là những vết cháy, vết bỏng. Moore đau lòng đến khó thở, mắt cay sè: “Bọn họ… Rốt cuộc đã tra tấn anh thế nào? Thành An… Anh đau lắm đúng không?”
Lính gác biến dị rên ư ử.
Moore cẩn thận sát trùng, băng bó giúp hắn hệt như mỗi lần Lục Thành An bị thương khi xưa.
Lính gác biến dị dần dần ngừng giãy giụa, hắn nhìn con người đối diện mình như đang thấy khó hiểu lắm.
Động tác của Moore rất nhẹ nhàng, sau khi băng bó xong xuôi còn đưa vài loại quả kỳ lạ tới cho hắn: “Ăn chút đi. Anh bị thương, mấy loại quả này sẽ giúp anh bổ sung một ít dinh dưỡng.”
Đôi mắt đen ngòm của Lính gác biến dị nhìn chằm chằm vào anh, không hề có dao động cảm xúc.
Nhưng Moore vẫn cố chấp trò chuyện cùng hắn: “Thành An, ngoan, ăn một chút đi mà?”
Lính gác biến dị không ừ hử gì, Moore bèn bóp miệng hắn, đút trái cây vào trong.”
Bản năng sinh vật điều Lính gác biến dị tự nhai thức ăn, chẳng mấy chốc đã ăn hết một quả.
Moore kiên nhẫn đút thêm một quả nữa cho hắn: “Về sau, hôm nào em cũng sẽ tới thăm nom anh.”
Lính gác biến dị nhìn Moore như thể rất kinh ngạc, không hiểu nổi tại sao người kia lại không sợ một con quái vật như hắn.
Sau khi đút ăn xong xuôi, Moore tháo sợi dây chuyền vẫn luôn đeo ở cổ ra, hỏi khẽ: “Nhận ra thứ này không? Là quà hồi trước anh tặng em đó.”
Trong hang núi im lìm, chỉ có một mình Moore không ngừng nói chuyện.
“Thành An, em vẫn luôn đeo nó trên người, mỗi lần nhìn thấy nó, em sẽ nhớ đến anh, nhớ khi anh tỏ tình với em vào hôm sinh nhật.”
“Đó là chiếc bánh kem ngon nhất em từng ăn. Anh đã đồng ý với em về sau sinh nhật năm nào cũng làm cho em.”
“Anh quên rồi phải không?”
“Không sao, em tin anh sẽ nhớ lại thôi.”
“Anh không phải quái vật. Đối với em, anh vẫn luôn là Lục Thành An…”
Ở phía xa, Lục Đình Ngự đứng sau một thân cây, nghe hết những âm thanh trong hang núi, thầm thở dài.
“Thành An, Moore thật sự si tình với cháu lắm đấy… Mấy năm nay, chú thường xuyên thấy có người đặt hoa tươi trước mộ cháu, người đó chắc hẳn là Moore nhỉ? Giờ cháu biến thành bộ dạng này rồi mà cậu ấy vẫn không hề ghét bỏ, còn kiên nhẫn chăm sóc cháu như thế…”
“Phải may mắn thế nào cháu mới gặp được một Dẫn đường như vậy?”
Trông Moore có vẻ ôn hòa nhưng thực ra lại rất cố chấp.
Đã nhiều năm trôi qua nhưng Moore vẫn không quên được Lục Thành An là đủ thấy tình cảm anh dành cho hắn kiên định và chung thủy đến nhường nào. Đáng tiếc, anh và Lục Thành An bên nhau thì ít, cách xa lại nhiều, thời gian hai người được gần gũi đối phương quá ngắn ngủi, còn lại đều là tháng năm ly biệt dài đằng đẵng và những nỗi nhớ nhung đến tuyệt vọng.
Chắc hẳn sáu năm nay Moore đã sống rất khổ sở đúng không?
Tuy hiện tại Lục Thành An đã mất ý thức nhưng chí ít hắn vẫn còn sống.
Chỉ cần còn sống là còn hy vọng.
Lục Đình Ngự hít sâu một hơi, quay người đi xa khỏi hang núi.
***
Thời gian khi ở trên hành tinh Nhện Đỏ trôi qua vô cùng chậm, ngày nào Moore cũng tới hang núi nói chuyện với Lính gác biến dị.
Phản ứng đầu tiên của đại đa số mọi người khi trông thấy Lính gác biến dị đều là sợ hãi, thậm chí khinh ghét. Lính gác biến dị nhìn chung rất xấu xí, đầu người thân thú trông vô cùng chướng mắt, khó lòng nào khiến người ta cảm thấy muốn tới gần, con người ai cũng chỉ muốn né tránh thật xa.
Nhưng đối với Lính gác biến dị này, Moore không ghét bỏ một chút nào. Dù đối mặt với quái vật đầu người mình chim, anh vẫn kiên nhẫn, ôn hòa như trước.
Đây là người anh thích, với người ấy, anh chỉ cảm thấy thương.
Dưới sự chăm sóc cẩn thận của Moore, những vết thương trên người Lính gác biến dị nhanh chóng lành lại, những mảng lông bị thiêu rụi cũng mọc ra lông mới.
Thực thể tinh thần của Lục Thành An là đại bàng vàng, sau khi biến dị và dung hợp, lông vũ trên người hắn sáng rực ánh vàng, sờ vào vừa mềm vừa mượt, trông vô cùng bóng bẩy dưới ánh nắng… Chẳng qua chim đại bàng uy phong hung mãnh lại mang đầu của Lục Thành An, chỉnh thể trông rất quái dị.
Moore mỉm cười, vỗ nhẹ lên cánh của hắn: “Thành An, cánh của anh đẹp thật đấy.”
Lính gác biến dị có vẻ rất vui vì được khen, bèn cúi đầu dụi vào tay Moore.
Lòng Moore mềm nhũn, xoa đầu hắn, tiếp tục nói chuyện: “Ai cũng nói Lính gác biến dị không có ý thức, nhưng mà… Anh vẫn còn bản năng đúng không?”
Lính gác biến dị không hiểu những gì anh nói, chỉ ngoan ngoãn để cho Moore xoa đầu.
Giọng Moore hơi lạc đi: “Dù anh không còn nhớ em nhưng bản năng của anh vẫn bằng lòng để em lại gần đúng không?”
Bình thường, Lính gác biến dị gặp con người chỉ biết điên cuồng tấn công, thậm chí coi con người thành thức ăn của mình.
Nhưng trong suốt khoảng thời gian qua, Moore liên tục chăm sóc Lục Thành An đã biến dị, ngày ngày xử lý vết thương, đút đồ ăn cho hắn. Thái độ Lính gác biến dị dành cho Moore cũng chuyển biến từ rít gào cực kỳ hung tợn ban đầu thành thân thiện, hiền hòa như hiện tại.
Thậm chí còn ngoan ngoãn cho Moore xoa đầu.
Hắn không còn ý thức nhưng cảm giác thân thiết khi ở cạnh Moore đã khắc sâu vào bản năng.
Cho dù đã biến dị, Lục Thành An cũng không bao giờ làm hại Moore.