Tên cầm đầu nhảy lên cao, ánh mắt nhìn xuống hai người rồi dương cung bắn về phía nữ tử kia. Một đạo mũi tên mang theo một loại sức mạnh thần bí bắn trúng bả vai Phượng Ngọc Nhiên khiến cô ấy ngã người về phía trước.
Nhân cơ hội này, tên cầm đầu hiệu cho đám đệ tử bao vây cả hai người.
Long Thương Thành hai tay ôm chặt Phượng Ngọc Nhiên vào trong lòng rồi nhìn đám người bằng ánh mắt căm phẫn. “Long gia, ta từ trước giờ đều một lòng vì gia tộc nhưng các ngươi lại đối xử với ta như vậy?”.
“Công đạo ở đâu?”.
Đáp lại, tên cầm đầu chỉ kiếm về phía hai người nói. “Ngươi thân là thiên kiêu của Long gia ta thì cũng biết, Long gia với Phượng gia có mối thâm thù đại hận. Vậy mà ngươi dám bao che, dung túng cho người Phương gia?”.
“Thậm chí muốn kết đạo lữ, thành phu thê?”.
“Ngươi đã không biết tội của bản thân mà dám ra tay với đệ tử Long gia, đưa cô ta rời đi”.
“Ngươi có biết vì ngươi mà đệ tử Long gia tử thương hơn ngàn, ngay cả trưởng lão mà ngươi cũng dám đánh trọng thương”.
“Hahaha”. Long Thương Thành ánh mắt phẫn nộ nhìn tên cầm đầu rồi cười điên cuồng nói. “Hay cho hai chữ Long gia?”.
“Các ngươi vì hai chữ gia tộc mà ra tay tàn sát Phượng gia, rút long mạch, rút thiên phú của Phượng gia vì hai chữ “Sức mạnh”?”.
“Các ngươi muốn Phượng tộc vĩnh viễn không thể hồi sinh nên mới âm thầm giết những người có huyết mạch Phượng Hoàng”.
“Chuyện đó đã diễn ra mấy trăm vạn năm, đến bây giờ ta cứ nghĩ các ngươi sẽ vì những chuyện trước đây mà cảm thấy tội lỗi. Nhưng không…. Là ta đã nhầm”.
“Im miệng”. Tên cầm đầu tức giận quát lớn. “Ngươi thì biết cái gì?”.
“Hahaha”. Long Thương Thành cười điên cuồng nói. “Ta không biết nên mới lâm vào hoàn cảnh này?”.
“Ta cảm thấy ghê tởm vì mang dòng họ “Long””.
“Từ nay, Thương Thành ta sẽ đổi họ”.
“Tên ta Lâm Thương Thành”.
Nói xong, Lâm Thương Thành hiến tế chính long mạch và toàn bộ lực lượng của bản thân để mở ra một thông đạo, sau đó xông thẳng vào bên trong khiến đám người không kịp trở tay.
Chứng kiến một màn này, Đế Nguyên Quân mới nhận ra. “Lâm Thương Thành, là tổ gia của Lâm gia?”.
Tiếp đến, Thánh Hoàng thần niệm vung tay một cái. Khung cảnh xung quanh liền quay về, thời gian khoảng mấy trăm vạn năm trước.
Đế Nguyên Quân quan sát một thời gian dài kể từ khi Lâm Thương Thành và Phượng Ngọc Nhiên đặt chân xuống Tây Vực, bươn chải suốt một thời gian dài mới ổn định được thương thế và dần hình thành Lâm gia, biến Lâm gia từ một gia tộc nhỏ thành một siêu cấp đại thế gia ở Tây vực.
Và tại đây, Đế Nguyên Quân đã nhìn thấy một vị lão giả trông rất quen mắt. Chính là người trước đây đã từng cứu hắn “Ngũ lão”.
Thời gian cứ thế dần trôi, Đế Nguyên Quân nhìn thấy Lâm Thương Thành cùng Phược Ngọc Nhiên nhiều lần nghiên cứu ra bộ công pháp của cả hai người. Trải qua hàng ngàn lần thất bại, cả hai người đã thành công trong việc tạo ra bộ công pháp hoàn chỉnh.
“Khụ khụ”.
Xem tới đây thì đột nhiên, sắc mặt Thánh Hoàng thần niệm trông khó coi vô cùng và hai tiếng ho lớn vang lên. Rồi khung cảnh xung quanh dần dần biến mất. Thánh Hoàng thần niệm lộ ra vẻ mệt mỏi nói. “Ta chỉ có thể thôi diễn tới đây thôi”.
“Đụng chạm tới nhân quả là điều không dễ dàng, ta dùng cấm pháp để xem nên thần niệm hao tổn quá nhiều”.
“Muốn hồi phục lại phải tốn một đoạn thời gian dài”.
“Ta biết”. Đế Nguyên Quân gật đầu trả lời. “Đã làm khó ngươi rồi”.
“Hahaha”. Thánh Hoàng thần niệm nghe thấy vậy thì cười lớn một tiếng nói. “Ta cũng là ngươi, ngươi cũng là ta nên cần gì phải nói khách sáo như vậy?”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì nở một nụ cười nhẹ rồi đi ra ngoài.
Qua ngày hôm sau!
Sau khi thu xếp mọi thứ xong xuôi, bọn họ tiếp tục khởi hành.
Buổi tối hôm qua, sau khi chứng kiến thực lực của Đế Nguyên Quân và nghe ba người Lạc Tuyết Dung kể thêm thì Lã Nhật Doanh và Chu Tiểu Thiến đã có một ánh khác khi nhìn Đế Nguyên Quân. Và họ được Lạc Tuyết Dung mở lời cùng nhau quay trở về Thanh Lan thành. Cả hai người cùng đồng hành với những người có thực lực mạnh mẽ nên không cần suy nghĩ liền đồng ý.
Trải qua mười ngày đi đường, lúc này bọn họ đã đến rất gần địa phận của Lưu Mang thành.
Hứa Tiểu Kiều đánh xe thêm một hồi lâu thì nhìn thấy bóng dáng một tòa thành ở chính giữa một đồng bằng rộng lớn thì lên tiếng. “Chủ nhân, đã đến Lưu Mang thành rồi”.
“Ta biết rồi”. Đế Nguyên Quân hai mắt từ từ mở ra, đáp. “Di chuyển một thời gian rồi nên vào trong đó dạo chơi một phen”.
Nghe thấy hai chữ “Dạo chơi” thì vẻ mặt của đám người trông tươi sáng hơn hẳn. Thân là người tu luyện nên việc ngồi xe gần mười ngày thì không đáng là gì nhưng cứ ngồi không một chỗ khiến họ cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
“Đứng lại”. Khi Hứa Tiểu Kiều định đánh xe vào bên trong thành thì bị hai tên gác cổng ra hiệu chặn lại. “Người đến là ai?”.
Hứa Tiểu Kiều lấy ra mười viên linh thạch cho hai tên canh cửa rồi lên tiếng. “Hai vị đại ca, ta cùng đồng bạn từ nơi xa đi qua đây nên muốn vào trong thành nghỉ ngơi một vài hôm”.
Bắt lấy mười viên đan dược, vẻ mặt hai tên gác cổng sáng lên. “Được rồi, các ngươi có thể vào thành nhưng ta cũng nói trước”.
“Trong thành vừa xảy ra chuyện nên các ngươi hành động cẩn thận chút”.
Hứa Tiểu Kiều nở một nụ cười nhẹ đáp. “Đa tạ hai vị đã nhắc nhở”.
Đánh xe vào bên trong thành, Hứa Tiểu Kiều tìm đến một nhà nghỉ gần đó. Sau khi an bài mọi thứ, Đế Nguyên Quân căn dặn những người khác rồi đi đến khu vực trung tâm. Tại đây hắn nhìn thấy một tòa đan các kỳ lạ nên đi vào bên trong nhìn xem thì thấy ở chính giữa đại sảnh đang tụ tập rất đông người nên tò mò tiến lại gần.
Sau khi nghe ngóng đám người ở đây bàn tán thì mới biết nơi này đang diễn ra hội thử đan phương nên Đế Nguyên Quân chen vào bên trong để nhìn xem thử.
“Đan phương Hoàng cấp, còn có cả Huyền cấp?”. Đế Nguyên Quân nhìn lướt qua một lần rồi lên tiếng. “Có quá nhiều thiếu sót”.
“Tiểu tử”. Đột nhiên, một giọng nói già nua từ sau lưng truyền đến, nghe giọng điệu của lão có vẻ không được vui. “Ngươi biết gì về những loại đan phương này mà nói nó có quá nhiều thiếu sót”.
“Ngươi không biết Ngô đại sư là đệ nhất luyện đan sư ở Lưu Mang thành sao?”.
“Một người có hàng trăm năm luyện đan thì đan phương phải cẩn thận, tỉ mỉ và chính xác tuyệt đối. Còn những đan phương này thì Ngô đại sư đã giấu đi một vài loại linh dược và có sai sót nhỏ ở trong đó”.
“Đây ngươi lại nói những đan phương thách đố có quá nhiều thiếu sót là có ý gì?”.
“Là Ngô đại sư muốn làm khó bọn ta hay ý của ngươi là chê đan phương của Ngô đại sư”.
Đứng trước những lời trách móc nhưng Đế Nguyên Quân chẳng thèm để ý đến. Hắn nhìn dọc qua hết toàn bộ đan phương rồi thở dài một hơi. Hắn tưởng chừng vào đây sẽ có thứ gì vui nhưng những thứ ở đây đối với hắn là quá tầm thường. Nên khi Đế Nguyên Quân định quay người rời đi thì đột nhiên.
Một bàn tay kéo chặt cô tay của Đế Nguyên Quân lại rồi quát lớn. “Ngươi chê đan phương của Ngô đại sư rồi muốn đi là đi sao?”.
– —
Ps: Vì tình hình dịch bệnh nên tình hình tài chính của ad đang gặp nhiều khó khăn nên… và các bạn thấy truyện mình hay và mong muốn ad ra thêm nhiều chương hơn và ra đều hơn nữa thì các bạn có thể donate để tiếp thêm động lực để ad chạy chương nha.
Donate ủng hộ ad:
BIDV: 56010001216981.
Họ tên: Trần Minh Chiến.
Chi nhánh: Quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng.
Ngoài ra, các bạn đừng quên like, vote và cmt nhận xét hoặc đóng góp truyện và cmt nói chuyện, giải đáp vào mỗi chương để khích lệ tinh thần của ad nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều!