===
Ngày 11 tháng 8 là ngày hoàng đạo, thích hợp cưới gả.
Hôm nay là ngày Ôn gia và Tiêu gia vui kết liền cành.
2 nhà Ôn Tiêu gia giăng đèn kết hoa, câu đối dán trên cửa ngụ ý cát tường, cây cột trong sân cột một quả bóng lớn màu đỏ sậm, cảnh tượng vui sướng hớn hở.
Lúc này Đồng Tuyết Lục đang ngồi trong khuê phòng của mình, mặc trên người lễ phục cô dâu đỏ rực, lớp trang điểm trên mặt là do cô tự đánh.
2 mắt Phương Tĩnh Viện tỏa sáng nhìn cô: “Tuyết Lục, cô thật sự rất xinh đẹp, so với những diễn viên và ngôi sao ca nhạc tôi nhìn thấy còn xinh đẹp hơn, nếu có đi làm diễn viên, nhất định sẽ nối danh khắp đại giang nam bắc!”
Đồng Tuyết Lục nói khoác mà không biết ngượng cười cười: “Còn phải nói, chị đây xinh đẹp đệ nhất thiên hạ.”
Phương Tĩnh Viện sáng mắt: “Đúng đúng, cô không chỉ xinh đẹp đệ nhất thiên hạ mà còn mặt dày đệ nhất thiên hạ!”
Những người khác trong phòng nghe vậy cười to.
Vẻ mặt Tường Bạch Hủy đầy hâm mộ nói: “Tuyết Lục, chờ đến ngày tôi kết hôn, cô có thể tới giúp tôi trang điểm hay không? Cô trang điểm không hề khoa trương, lại còn rất đẹp nữa!”
Mọi người trong phòng liên tục gật đầu.
Tạ Hiểu Yến: “Tuyết Lục là cô dâu trang điểm đẹp nhất tới từng thấy đấy, bình thường tớ thấy cô dâu trang điểm đều trắng như vôi trát tường vậy, còn không thì khi cười lên cái miệng to như chậu máu, chi bằng không trang điểm còn hơn.”
Điền Phượng Chi: “Đúng vậy, lúc tớ kết hôn khuôn mặt bị thoa thành 2 trứng gà đỏ, sau đó chồng tớ nói ngày kết hôn mặt tớ đỏ như mộng khỉ, lúc anh ấy nhìn thấy tới suýt chút nữa đã dọa cho mắc bệnh tim.”
Nghe nói như thế, mọi người lại không nhịn được bật cười.
Đồng Tuyết Lục cười nói: “Không thành vấn đề, đến lúc đó tớ đến trang điểm cho cậu là được rồi.”
Tưởng Bạch Hủy ôm cánh tay của cô, vẻ mặt cảm kích: “Tuyết Lục cậu thật tốt, tới thật sự không muốn đi nước Đức.”
Tháng sau Lương Thiên Dật sẽ xuất ngoại nên 2 người định tổ chức hôn lễ của bọn họ vào cuối tháng này.
Sang năm cô ấy vừa tốt nghiệp thì sẽ đi qua Đức làm việc, tuy nhiên vừa nghĩ đến phải rời nhà bỏ tỉnh thì nội tâm vẫn còn lo lắng bất an.
Đồng Tuyết Lục vỗ vỗ lưng của cô ấy: “Xuất ngoại mở mang kiến thức một chút cũng tốt, con người nên nhân lúc còn trẻ đi nhiều xem nhiều một chút, bằng không đến lúc già rồi sẽ không đi được nữa.”
Lương Thiên Dật là nhân tài quốc gia nâng đỡ, có tiềm lực ưu tú, chỉ cần anh ta không đi vào chỗ chết thì tương lai sẽ bừng sáng.
Khương Đan Hồng nhìn một đám con gái trẻ tuổi cười cười nói nói, cô ấy ngồi ở trong góc không lên tiếng nhưng trên mặt lại chứa nụ cười tràn đầy hạnh phúc.
Cô ấy và quản lý Đặng đã đăng ký kết hôn vào năm trước, 2 người thương lượng không sinh con, một lòng chăm sóc cho con gái Đặng gia, một nhà 3 người chung sống vô cùng hạnh phúc.
Phương Tĩnh Viện nhìn này nhìn kia, đột nhiên ý thức được một chuyện đáng sợ. 2 năm qua rồi, chỉ có cô ấy vẫn còn độc thân như cũ.
Có điều không chờ cô ấy đau buồn quá lâu thì bên ngoài đã vang lên tiếng pháo nổ liên tiếp.
Tiêu Miên Miên mặc trang phục màu đỏ, trên đầu cột 2 chùm tóc chạy vào: “Chị, ông nội Ôn nói giờ lành đã đến, anh rể ra khỏi cửa đón cô dâu rồi!”
Cục Bột Nhỏ chớp chớp đôi mắt to, lông mi vừa dài vừa đen giống như 2 cái bàn chải nhỏ, cực kỳ xinh đẹp.
Nghe cô bé nói, mọi người nhịn không được bật cười.
Phương Tĩnh Viện nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô bé: “Miên Miên, chị của em còn chưa về nhà chồng mà em đã đối giọng gọi anh rể nhanh như vậy rồi sao?”
Tiêu Miên Miên nghiêng đầu, vẻ mặt khiếp sợ: “Vậy làm sao bây giờ? 2 năm trước em đã gọi anh rể là anh rể rồi!”
Mọi người càng phát ra tiếng cười lớn hơn, 7 mồm 8 lưỡi thảo luận hỏi cô bé tại sao 2 năm trước đã đổi cách gọi.
Tiêu Miên Miên lắc lắc cơ thể nhỏ nhắn, khuôn mặt hồng hồng nói: “Anh rể cho tiền mừng tuổi rất nhiều.”
“Ha ha ha ha, cười chết tôi!”
Phương Tĩnh Viện cười đến ngã trái ngã phải, cười đến đau bụng: “Thì ra là cô nhóc này bị tiền mua chuộc.”
Tiêu Miên Miên: “Anh ba cũng bị tiền mua chuộc.”
Đồng Gia Tín đứng ở cửa: “…”
Tưởng Bạch Hủy: “Tớ thấy không thể trách Miên Miên, chỉ có thể trách đồng chí Ôn quá gian, sớm vậy đã biết dùng tiền mừng tuổi mua chuộc người khác.”
“Đúng đúng…”
Đồng Tuyết Lục nhìn mọi người phòng trong cười đến ngã trái ngã phải, khóe môi cũng cong lên.
===
Ôn Như Quy không có trực tiếp đến đây đón người mà ngồi trên xe con chuẩn bị ra ngoài lượn quanh nửa vòng mới trở về.
Bởi vì 2 nhà ở quá gần, nếu trực tiếp đón người thì có vẻ không ổn lắm, vì vậy 2 người là ông cụ Ôn và Tư lệnh Tiêu sau khi thương lượng đã quyết định để cho Ôn Như Quy cùng với đám anh em lái xe con lượn quanh nửa vòng mới trở về.
– — Nói cách khác, một ngày đáng ăn mừng như hôm nay phải khoe khoang.
2 nhà Ôn Tiêu vận dụng quan hệ trong tay mà mượn đến 8 chiếc xe con.
Lúc này đầu 8 chiếc xe con đều gắn hồng hoa lớn xuất phát đi khoe khoang.
Quả nhiên, người đi đường chứng kiến một nhóm xe con đồng loạt chạy thành một hàng đều dồn dập dừng bước xem chăm chú.
“Đây là chuyện gì? Sao nhiều xe con chạy cùng một chỗ thế?”
“Xem ra là việc vui, không phải là đi đón cô dâu đó chứ?”
“Bà nói như vậy xem ra cũng đúng lắm, không biết nhà ai mà xa hoa như vậy?”
Người qua đường đều bàn luận.
Cũng may 2 năm qua bầu không khí không giống với trước đây, nếu đổi lại là 10 năm trước, Ôn gia và Tiêu gia tuyệt đối không dám làm như thế.
Xe con xuyên qua đại viện quân khu, bọn nhỏ nghe được động tĩnh cũng hò hét lên, có đứa còn chạy theo xe con trên đường.
Lúc chạy qua hậu viện, mẹ Đồng đang định đi làm, đột nhiên nghe thấy bên cạnh có người nói.
“Ôn gia cưới vợ thật sự là rất có thể diện, còn dùng 8 chiếc xe còn đi đón cô dâu!”
“Ôn gia? Là Tư lệnh không quân trước đây của Ôn gia sao?”
“Chính là Ôn gia đó, lấy cháu gái của Tư lệnh lục quân ở thủ đô, người hại nhà môn đăng hộ đối, thật sự là hâm mộ chết người.”
“Cháu gái Tư lệnh Tiêu có phải người năm đó đỗ thủ khoa Đại học hay không?”
“Chính là cô ấy, cô gái kia không chỉ đọc nhiều sách thông minh mà làm đồ ăn cũng ngon nữa, quản lý trước đây của tiệm cơm Đông Phong chính là cô ấy, sau này cô ấy nghỉ việc, tiệm cơm Đông Phong không còn đồ ăn ngon nữa rồi.”
“Thì ra là cô ấy…”
Mẹ Đồng nghe những lời bên tai, mắt nhìn chằm chằm theo xe con chạy chậm qua trước mặt, trái tim giống như bị người ta hung hăng bóp chặt, khó chịu gần như không thở nổi.
– — Nếu lúc trước bà ta không nói những lời kia, nếu sau đó bà ta xin lỗi kịp thời, vậy có phải bà ta cũng sẽ không mất đi đứa con gái Đồng Tuyết Lục này hay không?
Hơn 2 năm qua, Đồng Tuyết Lục triệt để cắt đứt liên lạc với Đồng gia bọn họ, Đồng Tuyết Lục sống càng tốt, bà ta lại càng hối hận.
– — Nhưng trên đời không có thuốc hối hận, bà ta có hối hận cũng vô ích.
===
Xe con vòng một vòng mới đến cửa ra vào Tiêu gia.
Ôn Như Quy mặc lễ phục quân đội đi ra từ trong xe con, dáng người vai rộng eo hẹp, mặc lễ phục quân đội còn mang theo mùi vị cấm dục, đẹp trai đến mức làm cho mấy cô gái ven đường mặt đỏ tim run, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Một đám người đi tới cửa, vỗ cửa đùng đùng vang trời: “Mở cửa, đón cô dâu đây, mở cửa nhanh!”
Giọng nói hưng phấn của Đồng Gia Tín từ bên trong truyền ra: “Ông nội em nói không thể tùy tiện để các anh vào!”
Chu Diễm nói: “Em vợ ơi, giờ lành tới rồi, tranh thủ thời gian mở cửa đi, bằng không có thể sẽ có điềm xấu đấy!”
Đồng Gia Tín hơi ngơ ngác, quay đầu lại nhìn về phía anh hai mình, Tiêu Gia Minh lắc đầu với cậu bé.
Cậu bé lập tức lớn tiếng nói: “Anh đừng gạt em, không đút lót tuyệt đối không mở cửa!”
Lời vừa nói ra, người bên ngoài đều phá lên cười.
Chu Diễm đưa kẹo sữa vào trong: “Cầm lấy cầm lấy, cho các em kẹo ăn, mau mở cửa!”
Đồng Gia Tín vừa nhặt kẹo vừa nói: “Không thể, chỉ mấy viên kẹo đã muốn cưới được vợ, trên đời này không có chuyện dễ dàng như vậy!”
Chu Diễm cười mắng một tiếng ‘tiểu tử thối’, lại nhét tiền lẻ đã chuẩn bị tốt vào, nhưng đút lần nào tiền cũng bị lấy đi mà cửa vẫn không mở ra.
Mắt thấy giờ lành sắp qua, Ôn Như Quy đi tới trước cửa nói: “Gia Tín, em mở cửa đi, mừng năm mới anh rể cho em gấp đôi tiền mừng tuổi!”
Tiêu Gia Minh nghe vậy nhíu mày, nhưng còn chưa kịp ngăn cản, Đồng Gia Tín đã nhảy lên như một chú khỉ, “ken két” một tiếng mở cửa ra.
Tiêu Gia Minh: “…”
– — Đúng là thằng nhóc không có tiền đồ, sớm biết như vậy sẽ không để cho nó giữ cửa rồi.
Đồng Gia Tín không biết anh hai mình đang oán thầm, há miệng gọi Ôn Như Quy một tiếng: “Anh rể!”
Mọi người bên ngoài thấy cậu em vợ ngốc của Ôn Như Quy lại lần nữa không nhịn được cười đau bụng.
Ôn Như Quy nhếch môi, giọng nói trầm thấp: “Dẫn anh vào nhà đi.”
Đồng Gia Tín gật đầu như giã tỏi, chạy trước vào đại sảnh.
Tư lệnh Tiêu thấy người nhanh như vậy đã đến, ánh mắt thiếu chút nữa trừng rớt ra ngoài, nhìn qua thằng cháu ngốc kia thì muốn đánh người.
Ôn Như Quy nói với Tư lệnh Tiêu: “Ông nội, cháu tới đón Tuyết Lục về nhà chồng.”
Tư lệnh Tiêu hừ hừ: “Sao mà dễ như vậy?”
Ôn Như Quy: “Ông nội còn có điều gì căn dặn?”
Tư lệnh Tiêu: “Đầu tiên hít đất 60 cái, ông muốn xem thân thể của cháu có đủ tốt hay không, nếu yếu như gà thì ông cũng không yên tâm giao cháu gái cho cháu!”
Cho dù là trưởng bối nhưng loại chuyện làm khó dễ chú rể này không nên do ông ấy làm, nhưng 2 thằng cháu không góp sức, ông ấy đành phải tự mình ra tay.
Ôn Như Quy: “…”
Ôn Như Quy biết rõ Tư lệnh Tiêu là có ý làm khó mình, nhưng vì vợ, anh chỉ có thể liều mạng.
Anh giao hoa hồng trong tay cho Chu Diễm ở bên cạnh, cúi người xuống bắt đầu hít đất.
Mọi người vừa rồi nghe thấy yêu cầu của Tư lệnh Tiêu thì ngơ ngác một chút, nhưng lát sau nhìn thấy Ôn Như Quy ngoan ngoãn hít đất thì không khỏi lên tiếng reo hò.
“Như Quy à, nỗ lực lên, được hay không được là xem lúc này!”
“Ha ha ha ha, tôi cá Như Quy được!”
Hoàng Khải Dân: “Vậy tôi cá không được, hít đất rất mệt.”
Chu Diễm: “Để tôi đếm cho, 1 cái, 2 cái, 3 cái, 3 cái, 3 cái…”
– — Thân là anh em, giúp bạn không tiếc cả mạng sống?
– — Đương nhiên là không có chuyện đó, thời điểm này ai cũng chỉ muốn thỏa thích trêu chọc và cản trở!
Ôn Như Quy: “…”
Phương Tĩnh Viện tựa ở cửa ra vào nhìn ra bên ngoài, nhìn một hồi rồi chạy về báo cáo: “Chú rể đang hít đất ở bên ngoài, là Tư lệnh Tiêu yêu cầu anh ấy làm đấy, phải chống đủ 60 cái.”
“Đồng chí Ôn thật đáng thương, Tư lệnh Tiêu lên tiếng thì sao có thể từ chối được?”
Phương Tĩnh Viện: “Hoàn toàn chính xác, thật đáng thương đấy, Tư lệnh Tiêu làm khó anh ấy thì thôi đi, vậy mà đám anh em bạn bè của anh ấy còn không ngại chuyện lớn cùng xúm vào xem náo nhiệt, không ngừng cùng nhau đếm số lần chống đẩy nữa.”
Nghe nói như thế, tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt cười ầm lên.
Mấy cô gái bọn họ cũng là lần đầu tiên được chứng kiến một hôn lễ náo nhiệt tới vậy, thật sự là quá thú vị rồi.
Tưởng Bạch Hủy âm thầm tính toán, lúc cô ấy kết hôn cũng phải như vậy.
Một hơi làm đến 60 cái hít đất, cho dù bình thường Ôn Như Quy có rèn luyện thân thể cũng mệt đến hết hơi.
Đợi làm xong sắc mặt anh cũng hơi tái, thở gấp nói: “Ông nội, bây giờ cháu có thể đi đón Tuyết Lục chưa?”
Tư lệnh Tiêu xem đủ rồi cũng nói: “Đi đi.”
Ánh mắt Ôn Như Quy sáng lên, quay người đi nhanh về phía khuê phòng.
Đồng Tuyết Lục mặc lễ phục tân nương màu đỏ chói ngồi trên giường, ánh mắt Ôn Như Quy lướt qua tất cả mọi người rồi dừng lại trên người cô, tim đập như sấm.
Lông mày lá liễu, khuôn mặt như phù dung, người còn yêu kiều hơn hoa.
– — Đây chính là cô dâu của anh, anh muốn nắm tay cô cả đời.
“Tuyết Lục, anh tới đón em đây.”
Đồng Tuyết Lục ngẩng đầu cong môi cười với anh: “Bế em.”
Ôn Như Quy khom lưng xuống bế lấy cô theo kiểu công chúa.
[HẾT CHƯƠNG 132]