Nếu như chỉ vì một vài lời nói lúc trước liền muốn giết người, hơi quá đáng.
“Được, tôi cho cô xem.” Ma nữ để thai linh qua một bên, nhẹ nhàng bay tới chỗ Mộc Ân.
Âm khí quá nặng và phức tạp sẽ khiến em chịu không nổi ———— Trần Uyển Di muốn nhắc nhở Mộc Ân những lời này, nhưng lại không nhanh bằng con ma kia, trơ mắt nhìn xem hồn cô ta hòa làm một thể với Mộc Ân, câu nói này mới nói ra, đã chậm.
Mộc Ân lần nữa bị kéo vào trong viễn cảnh.
Cô biết ma nữ gọi là Trình Tuyết.
Biết cô vì để giúp em trai đi học mới sớm bỏ học làm công.
Biết sau khi cô ta đến nhà họ Thẩm, vẫn luôn được Thẩm Thanh Thanh chiếu cố, Thẩm Thanh Thanh thường xuyên giúp cô ta giải vây, sẽ mang những đồ vật mình không dùng tới đưa cho cô ta, Trình Tuyết cũng rất vui vẻ tiếp nhận.
Nhưng mà hình tượng đẹp đẽ tựa như thời gian, nhanh thoáng qua liền mất hết, hầu như qua một cái chớp mắt, Mộc Ân liền lại trở lại gian phòng nghe lén kia.
Cô nhìn thấy Trình Tuyết cũng đứng ở trước cửa.
Trong phòng mấy người thảo luận hừng hực khí thế, trên mặt Trình Tuyết đầy nước mắt, chờ cô bưng khay muốn rời đi, lại bị bốn người trong phòng phát hiện.
Thẩm Gia Thành ra đầu tiên, kéo cô ấy đi vào.
Sau đó đều là cảnh tượng Mộc Ân không muốn nhìn thấy, cô che mắt, vẫn có thể nghe được trong phòng truyền đến tiếng kêu thảm của Trình Tuyết, đến cuối cùng cuống họng như bị rách, hóa thành im ắng khóc nức nở.
Cửa lần nữa mở ra, là Thẩm phu nhân không cẩn thận phát hiện, bà kinh ngạc trừng to mắt, phản ứng đầu tiên lại không phải đi đỡ Trình Tuyết nhàu nát trên mặt đất dậy, mà là mắng mấy đứa con trai làm loạn, gây phiền phức cho bà.
Bà ta cho Trình Tuyết một khoản tiền, uy hiếp, để cô ấy không nên lộ ra chuyện này.
Trình Tuyết tuổi còn nhỏ, sợ hãi, lại bị ép không cho phép rời khỏi nhà họ Thẩm, chỉ có thể nhờ hai người bạn có mối quan hệ tốt với mình giúp đỡ.
Nhưng mà, hai người bạn này đều không phải là người tốt lành gì, Đình Đình cùng Linh Linh nghe xong cũng không có chút nào đồng cảm với cô ấy, ngược lại cảm thấy đây là cơ hội tốt để kiếm tiền, cũng bắt đầu câu dẫn bọn Thẩm Gia Kính.
Hai người họ còn nói chuyện đàm tiếu này cho Thẩm Bạch Oánh nghe, cũng không lâu lắm, mấy người hầu trong nhà đều biết.
Ngoại trừ Thẩm phu nhân, lại thêm một Thẩm Bạch Oánh ngược đãi Trình Tuyết, Đình Đình Linh Linh trào phúng, tính cả mấy tên cầm thú nhà họ Thẩm kia, động một chút lại khi dễ cô ấy.
Trình Tuyết không thể rời khỏi nhà họ Thẩm, nhiều lần chịu nhục nhã, mãi cho đến hai tháng sau, cô ấy có thai ngoài ý muốn, còn vào một buổi tối bị Thẩm Gia Kính cưỡng ép ô nhục, sau đó không ngừng chảy máu.
Trình Tuyết rốt cục kiên cường một lần, không phải phản kháng, mà là không chịu được nhục, từ cửa sổ thư phòng lầu bốn nhảy ra ngoài
Đó là một đêm tuyết lớn đầy trời, ánh trăng sáng, thi thể Trình Tuyết nằm trên mặt tuyết lạnh buốt, máu tươi nhuộm đỏ chung quanh, trên mặt tuyết nhuốm máu nở rộ như những bông hoa Bỉ Ngạn.
Hoa Bỉ Ngạn?
Mộc Ân đột nhiên không hiểu tại sao lại cảm thấy thân thiết đối ba chữ này, liền bị một thanh âm mang theo ánh sáng và sự ấm áp kéo lại trong màn đen.
“Ân Ân Ân Ân “
Là giọng của Lục Phong Miên.
Chung quanh cũng như là lần trước, giống như một tấm ảnh cũ không màu, bắt đầu cháy rừng rực ở góc biên của hình, lan tràn vào trung tâm.
Cô cảm giác ngọn lửa đó không bỏng, lại cực kỳ ấm áp, khiến cô muốn tới gần.
Cô chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay chạm tới một ánh lửa, lửa đó vừa mới dính vào cô, trong nháy mắt lan truyền toàn thân.
Mộc Ân được sự ấm áp vây quanh, từ từ mở mắt, tỉnh lại.
Cô phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường mềm mại, Lục Phong Miên ngồi bên cạnh, một tay nắm thật chặt tay của cô, thấy cô tỉnh, liền ôm cô kéo vào trong ngực.
Sau khi ngồi dậy, Mộc Ân mới phát hiện trong phòng còn có những người khác, anh trai lo lắng, lòng như lửa đốt, Thẩm Kế, quản gia, Thẩm Thanh Thanh.
“Ân Ân em không sao chứ?”
“Tại sao lại té xỉu ở sân thượng? Có phải sân thượng có gì không?”
Thấy cô tỉnh, tất cả mọi người vây tới mồm năm miệng mười hỏi.