Từ Minh Vinh sắc mặt tái mét nắm bàn tay, nhìn Hàn Thiên Nhược với nét mặt vừa khó tin, lại vừa kinh sợ.
Hiếm khi ông ta ở gần Hàn Thiên Nhược với một cự li gần như vậy. Tuy không nhìn thấy toàn thể khuôn mặt, nhưng chỉ cần nhìn xoáy vào đôi đồng tử đen sâu thẳm lạnh lẽo kia, cũng đủ để ông mất hết sức lực rồi.
Từ Minh Vinh không dám rút chiếc dao gâm ra, ông sợ bản thân có thể chết vì mất máu quá nhiều, chỉ chăm chăm nhìn vào Hàn Thiên Nhược.
Đôi mắt ông lúc này đã có sự biến hóa mạnh, trong đó vừa chứa sự sợ hãi tột cùng, nhưng dường như nỗi hận thù so với trước kia lại được tăng lên gấp bội.
Hàn Thiên Nhược một tay ôm Mặc Âu ép sát vào anh hơn, một tay nhàn nhã rút lại chiếc dao găm vừa đâm vào bàn tay của Từ Minh Vinh một cách từ từ.
Anh nhìn Từ Minh Vinh với một nét mặt kết băng. Mặc cho máu phụt tứ tung ra quần áo.
Tiếng gào rống chói tai lại một lần nữa vang lên.
Đồng lúc khi tiếng thét ngân lên, một đoàn người áo đen với trang bị vũ trang đầy đủ. Tất cả những người người đàn ông trên dưới chỉ một màu đen này hầu như đều được trang bị trang phục chống đạn. Trên mỗi túi áo đều có thêu một chữ D màu đỏ – kí hiệu của tổ chức Death.
Tùy người tùy súng. Nhười được trang bị súng trường tấn công AEK-971 Koksharov, các mẫu súng trường tấn công Kalashnikov mới nhất AK-12 và AK-15 hoặc súng máy Pecheneg, súng trường bắn tỉa ASVK-M.
Tất cả các lão đại hay đường chủ ở đây mắt tròn mắt dẹt nhìn đội quân khủng bố trên dưới trăm người đang bao bọc lấy toàn thể hội trường.
Người nào người nấy nhìn vào chỉ biết cầu cho hôm nay buổi họp mặt kết thúc bình an vô sự.
Người ngoài cuộc nhìn vào đã muốn tái xanh mặt mày. Từ Minh Vinh đây lại là người trong cuộc còn mới gây ra cơn thịnh nộ của lão đại của mấy vệ sĩ mặt lạnh đáng sợ này nên sớm đã bị hù dọa cho ngất luôn tại chỗ.
Hàn Thiên Nhược ném cho lão ta một cái nhìn khinh bỉ. Anh đưa tay ra hiệu cho người tới dọn lão đi. Tất nhiên từ “dọn” ở đây được hiểu rất nhiều nghĩa.
Sau khi Từ Minh Vinh được đưa đi, Mặc Âu ném cho Hàn Thiên Nhược một ánh mắt ghét bỏ.
Hàn Thiên Nhược thấy thế chỉ nhíu mày:
“Ý em đây là gì?”
Mặc Âu móc lấy trong túi quần ra chiếc khăn tay. Cô lau đi lau lại mấ vết máu đỏ tươi nhầy nhụa nhớp nháp bám dính trên tay.
“Em còn định tiễn ông ta xuống thẳng hoàng tuyền luôn với kim châm tẩm độc mới chế của tổ chức, đã bị anh dành trước, lại còn làm bẩn mất bộ quần áo mười nhân dân tệ của em. Nếu dùng độc của em chẳng phải sẽ sạch sẽ hơn à.”