Trên đường phố thậm chí còn có múa rồng lửa, đứa bé hoan hô đuổi theo, nữ tử trẻ cười nói náo nhiệt. Tửu quán mở cửa, còn có hoạt động giải câu đố lấy đèn.
Đạm Đài Tẫn đưa tay, rủ xuống tờ giấy rơi vào lòng bàn hắn, hắn cười nhẹ một tiếng: “Tế vũ như tơ chính kịp thời, đây chính là phàm nhân, yếu ớt không nói nổi, lại ương ngạnh như cỏ dại”
Bọn họ sinh sôi không ngừng, mạnh mẽ như Thần vẫn lạc*(chết đi), tham lam như ma bị phong ấn, chỉ có phàm nhân nhỏ yếu, tồn tại mãi mãi, một đời lại một đời, đến mùa xuân lại xuất hiện một ít tập tục đều giữ lại.
Tô Tô không biết hắn khen hay chê, đành phải đứng bên người hắn, làm một ma cơ nhỏ nhoi nhu thuận nghe lời.
Bên đường có một ông cụ hỏi Tô Tô: “Cô nương, đến xem hạt châu, ngày hội hoa, vì phu quân của cô nương đan lại mười hai hạt Đồng Tâm châu, liền có thể vĩnh viễn không chia xa.”
Tô Tô quay đầu, ánh mắt dừng tại trên môi khi nghe ông ấy nói “Đồng Tâm châu”. đây chỉ là những hạt châu bình thường của phàm nhân, khoát lên cái tên dễ nghe liền có ý cát tường* (ý tốt, ý đẹp).
Tô Tô không có quá khứ, bên cạnh là một đôi phu phụ trẻ tuổi, người nữ thành kính chọn mười hai hạt châu, người nam bên cạnh cưng chiều nhìn nàng.
“Cô nương, thất thần làm gì?” Lão cười nói: “Phu quân của cô nãy giờ luôn nhìn cô đấy.”
Tô Tô theo lời ngước mắt nhìn lên, quả nhiên trong thấy Đạm Đài Tẫn cười như không cười, ánh mắt hắn lộ ra mấy phần tâm ý nguy hiểm.
Nàng lúc này mới nhớ đến, mình hiện tại là đóng vai một nữ ma tu, tất cả nữ ma tu trong thiên hạ đều muốn được cùng với Ma Tôn.
“Mua đi.” thấy nàng còn không có động tĩnh, Đạm Đài Tẫn lên tiếng nói.
Tô Tô cong cong mắt nói: “Thần thiếp đi vội vàng, trên người không có mang theo ngân lượng, Ma Quân, chúng ta sẽ không đoạt đồ của phàm nhân chứ?”
Đạm Đài Tẫn nhìn mắt cười của nàng, cởi ngọc bên hông của mình, kín đáo đưa cho nàng: “Dùng cái này đi.”
“Thế nhưng nó là…”
“Bản tôn bảo ngươi đi ngươi liền đi, lý nào lại nói nhiều như vậy!”
Tô Tô đành phải mang miếng ngọc giá trị không nhỏ này đi đồi với ông cụ lấy những hạt châu bình thường.
Ông cụ vội vàng nói: “Không được không được”
Nàng ở trong lòng thở dài, đem ngọc bội Đạm Đài Tẫn cho đổi thành một hạt châu nhỏ nhoi.
Trân châu cũng là đồ tốt, ông lão vui vẻ ra mặt, hận không thể đem toàn bộ hạt châu đưa cho Tô Tô.
Tô Tô nói: “Ta chọn mười hai hạt châu là được rồi”
Thời điểm nàng chọn Đồng Tâm châu, Đạm Đài Tẫn quay người, nhìn sang một chỗ khác.
Trong cặp mắt ma đồng phản chiếu ra cảnh tượng người kia.
Ngày xưa thiên chi kiều tử, hiện tại bị vây trong xe tù ở kia, mấy người thấy trừ yêu nắm tay, dõng dạc nói người bị vây kia là yêu ma, lúc trước đã giết không ít người, hiện tại bị mất đi yêu lực.
Ngày hội hoa vốn náo nhiệt, bây giờ tất cả phàm nhân đều căm hận yêu ma, vừa nghe nói người trên xe không thể phản kháng, người người ùa lên, ném đồ vật tới người trên xe.
Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nhếch môi, vậy mà thật trùng hợp có thể gặp lại Công Dã Tịch Vô ở nơi này.
Nhìn đi, phàm trần nhiều điều dơ bẩn, một khi hoàn cảnh khác biệt, Công Dã Tịch Vô trong lòng mang chúng sinh, cũng có ngày hôm nay.
Tô Tô đi tới: “Người đang nhìn cái gì vậy?”
Nàng đang muốn nhìn thử xem, Đạm Đài Tẫn thản nhiên nói: “Không có gì, hạt châu đâu?”
Tô Tô mở tay ra, trong lòng bàn tay là mười hai hạt châu, nhu thuận tỏa sáng.
Nghĩ đến người mà nàng ngày xưa thích lúc này đang chật vật đến cực điểm, trong lòng hắn ác ý không che giấu được bốc lên.
“Đan lại thật tốt cho bản vương.”
Tô Tô dừng một chút, nàng buông thõng đôi mắt, biết mình cùng Đạm Đài Tẫn không có kết quả, nàng cũng không muốn lưu lại vật như vậy.
Tại mộng cảnh của Yểm ma, nàng dùng Phượng Hoàng Linh Vũ làm chiếc đao cho hắn, thế nhưng chiếc đao chưa thành, nàng cũng không thể chờ được Thương Cửu Mân.
“Ma quân, ta chỉ là một ma tu nhỏ nhoi, nói không chừng không bao lâu nữa liền lạc. Cái này ngụ ý là nên lưu lại cho Ma hậu tương lai của ngài đi.”
“Ngươi cho rằng ta sẽ tin vật như vậy?” Hắn mở giọng mỉa mai nói: “Ma hậu của bản tôn, tất nhiên là sẽ có thứ tốt, Bản tôn muốn cái gì, không cần khẩn cầu trước bất kì ai.”
Tô Tô nghe hắn nói xong căm ghét trừng mắt nhìn: “Nếu Ma Quân đã không để mắt đến đồ vật như vậy, vậy thần thiếp liền không đưa cho Ma Quân.”
Sắc mặt hắn lạnh đi, gắt gao nhìn nàng chằm chằm.
Tô Tô nhịn cười nhìn xuống đất nói: “Chuỗi hạt cần phải có thời gian mới xâu được.”
Đạm Đài Tẫn biết nàng cố ý, thần sắc hắn sợ sệt, biểu cảm Tô Tô phong phú như vậy đã rất lâu hắn không có thấy.
Trong nhất thời trong lòng nói không ra là loại tư vị gì.
“Đi.” Hắn dẫn đầu quay đầu rời đi.
Sau lưng thiếu nữ đuổi theo: “Chờ một chút”
Vội vàng không kịp chuẩn bị, lòng bạn tay bị người nhét vào một khối ngọc, hắn nghe thấy nàng cười nhẹ nói: “Cuối cùng vẫn là dùng đồ của thần thiếp đổi, đồ tốt như vậy nên cất kĩ không nên đổi những thứ không giá trị”
Thấy hắn thật lâu cũng không nói gì, Tô Tô nghi hoặc nhìn hắn.
Âm thanh khô khốc từ trong cổ họng Đạm Đài Tẫn phát ra: “Ừ.”
Ấm áp dù chỉ trộm được một lát, hắn vẫn cảm thấy thỏa mãn. Kỳ thật cũng không còn hận gì cả, bản thân hắn rõ ràng, những hận ý kia đều xuất phát từ việc cầu mà không được, một khi nàng phản ứng lại với hắn, trong lòng đã khô héo kia sẽ lập tức sống dậy, sinh sôi mạnh mẽ.
Trong lòng ác ý cũng biến mất không còn tung tích, Đạm Đài Tẫn đột nhiên không còn dám để Tô Tô dừng lại.
Hắn sợ Tô Tô nhìn thấy Công Dã Tịch Vô, hắn sợ nàng sẽ thương cảm với một người khác, hắn đã buông tha Công Dã Tịch Vô, sao lại có thể để cho nàng đi đến bên cạnh Công Dã Tịch Vô chứ. Chỉ cần hắn còn sống một ngày, nàng chỉ có thể là của hắn.
Ngón tay hắn cử động, chế trụ tay của nàng, thấp mắt nói: “Trở về.”
Trên đường phố âm thành cười nói nhộn nhịp, sau một khắc bọn họ liền xuất hiện ở Ma Vực lạnh lẽo.
Thời gian ở Ma Vực so với nhân gian chậm hơn, hiện tại vẫn là ban đêm băng lãnh cô tịch.
Tựa như sợ nàng đổi ý, Đạm Đài Tẫn ngồi bên cạnh nàng giám sát nàng làm chuỗi hạt.
Tô Tô lúc đầu cũng không có ý định lừa hắn chuyện nhỏ nhặt này, nàng dùng sợi tơ màu đỏ đem mười hai hạt châu kết lại.
Một màn này, không khỏi giống với mộng cảnh của Yểm Ma, nàng trầm mặc xâu lại.
Trọng Vũ giấu trên người nàng chú ý, mỗi một hạt châu ở trên tay Tô Tô, đều được độ một tầng bạch quang nhàn nhạt.
Kia là đồ vật bình thường, vốn dĩ là đồ vật phổ thông của phàm nhân, dần dần lại như thực sự chứa đựng sự chúc phúc của thần linh.
Chỉ tiếc Thần chúc phúc, xưa nay không có ứng nghiệm trên người mình. Trọng Vũ đột nhiên cảm thấy giữa bọn họ, có chút đáng thương, dù sao Đạm Đài Tẫn vĩnh viễn sẽ không biết được bí mật này.
Tô Tô xâu xong, đem nó bỏ vào lòng bàn tay của Đạm Đài Tẫn. Nàng biết hôm nay đã động lòng, đã không thích hợp lấy đi chiếc nhẫn* (nhẫn có chứa hạt châu đen để vào trận pháp) chỉ có thể để ngày mai tìm thời gian thích hợp.
Nàng hành lễ, chuẩn bị muốn rời đi. Tay đột nhiên bị người nắm chặt, bỏ vào một đồ vật.
Huyền y Ma Quân lạnh lùng nói: “Đáp lễ, ngươi đi đi.”
Tô Tô nhìn xuống, là một chiếc nhẫn hạt châu màu đen. Nàng đột nhiên không dám ngẩng đầu, thì ra là Đạm Đài Tẫn biết, biết tất cả mọi chuyện.