Tuệ Liên thở gấp vì hồi nãy có chút kích động, hành xử có hơi lỗ mãng, chánh sứ thấy hai người đang mắt trừng đứng nhìn nhau như thế thì lại hỏi.
” Công chúa có chuyện gì vậy?”
Tuệ Liên dường như hốt hoảng tới nỗi không nghe được mấy lời hỏi của chánh sứ, nàng chộp lấy tay của Lục Nguyệt mạnh hơn.
” Rõ ràng là lục công chúa được gả đến Vong Quốc mà, chuyện này hoàng thượng không nói gì với người sao?”
Lục Nguyệt chậm rãi lắc đầu, câu chữ thốt ra cửa miệng cũng không rõ.
Những câu chữ Lục Nguyệt vừa nghe hồi nãy như tiếng sét đánh ngang tai, nàng bàng hoàng đến đơ cả người.
” Kh..ôn..g.”
Chánh sứ lúc này mới tiến tới nói.
” Đúng vậy, lục công chúa được gả đến Vong Quốc mà, chuyện này chắc hoàng thượng quyết định gấp quá nên là không nói được với công chúa.”
Chánh sứ quay ra nhìn biển hiệu treo trên xe liền thở dài.
” Họ treo biển hiệu nhầm rồi, chúng ta đang đi đường đến Vong Quốc đó.”
Tuệ Liên nghĩ lại chuyện hôm qua, Đàm Nhu đã có gì đó kì lạ rồi, Đàm Nhu dặn dò nàng rất nhiều thứ, còn đưa cho nàng tín vật để giữ.
” Cái này là con mèo khắc từ đá, là tín vật quan trọng, đến đó không biết chừng chúng ta lại bị tách ra, tỷ cứ đeo bên người, chủ nhân của nó sẽ thấy được nó thôi, tỷ đưa cho hắn đến lúc đó tỷ cũng sẽ được an toàn.”
Tuệ Liên không dám tin, Đàm Nhu lại bỏ nàng ấy đi đến Bắc Quốc một mình.
Một lòng một dạ muốn đi theo Đàm Nhu cũng không được, đoàn người của Đàm Nhu cũng đã nán lại, đến giờ này rồi Đàm Nhu tin là Tuệ Liên đã bình ổn đi theo Lục Nguyệt được rồi.
Đàm Nhu ngồi trong phòng suy nghĩ rất nhiều, nàng thấy lo sợ, đến đó không biết sẽ được gả cho ai, lần này đi cũng không có ai thân thích bên cạnh khiến nành thấy lạc lõng.
Những món ăn được dọn lên, Đàm Nhu nhìn bàn ăn đầy ắp đồ ăn mà thở dài, bất giác nàng ho khan.
Lại ho nữa, cơ thể này không biết chống đỡ được đến khi nào đây.
Tì nữ đi vào bưng theo chậu nước nóng, nàng ta cũng ân cần, đi đứng cũng rất nhẹ nhàng tránh phát ra tiếng ồn, Đàm Nhu nhìn dáng vẻ nàng ta chật vật để ý thái độ của nàng như vậy liền tò mò hỏi.
” Ngươi mới vào cung sao?”
Tì nữ nhún người đáp.
” Bẩm công chúa, nô tì là tì nữ mới được tuyển vào cung.”
Dáng người nàng ta nhỏ nhắn giống như là nàng vậy, khuôn mặt cũng nhỏ, suy đi tính lại nàng ta có vẻ xinh đẹp giống như thiếu nữ của Nhị Quốc, nhưng trên mặt vì có mấy đốm nâu tàn nhang nên thoại nhìn sẽ thấy không có gì nổi bật.
Đàm Nhu lại hỏi.
” Ngươi tên là gì?”
Tì nữ đó liền đáp.
” Nô tì là Đào Hạnh, là con gái của thường dân, thân phụ không có chức quan, mới vào cung mọi người thường hay gọi nô tì là Tiểu Hạnh.”
Đàm Nhu ngoắc tay ra hiệu nàng ta tiến lên gần chút, nàng ta bước đến bước thứ ba thì dừng, cách giường chỗ Đàm Nhu ngồi chừng bốn bước chân, Đàm Nhu nhìn vào tay của nàng ta chai sạn, chân đi giày cũ đã mòn lắm rồi, y phục của cung nữ mặc trên người nàng ta coi chừng cũ hơn rất nhiều so với các cung nữ trong cung.
Đàm Nhu thấy, nàng ta là con của thường dân mới được tuyển vào cung, không quen biết ai, không ai chống lưng cho nên là bị bắt nạt, đi theo công chúa hoà thân ngoài những người tứ cố vô thân ra không một cung nữ nào dám đi theo, sợ phụ mẫu ở nhà sẽ lo lắng, nàng ta không biết có phải là người mất cha mất mẹ hay không nhưng nhìn nàng ta nhếch nhác như vậy chắc hẳn là bị ép đi.
Đàm Nhu đứng dậy đi về phía bàn ăn, nhìn đồ ăn bày sẵn trên bàn không có cảm giác muốn ăn chút nào.
Nàng miễn cưỡng ngồi xuống, nhân tiện hỏi luôn tì nữ.
” Là Tiểu Hạnh phải không.”
” Dạ, phải.”
Trên bàn chỉ có một chén cơm, Đàm Nhu lấy đũa ra đặt lên chén cơm rồi đẩy sang bên cạnh.
” Qua đây ăn đi.”