“Người chống lưng cho tôi trước giờ luôn là chính tôi”, Lý Dục Thần nói: “Hãy nhớ kỹ, tôi họ Lý, Lý Dục Thần đến từ thủ đô”.
Ông lão bên cạnh Trần Văn Học nhướng mày nhìn Lý Dục Thần, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc.
Ông chủ Chu bật cười thành tiếng.
Đám người ngồi xung quanh cũng bật cười.
Đây không giống lời nói của một đứa trẻ xuất thân từ gia đình quyền quý, rõ ràng chỉ là một thằng nhóc chưa từng nhìn thấy thế giới thật sự bao giờ.
Sao nhà họ Lâm có thể tuyển được một đứa con rể như vậy chứ?
Trong số những người ngồi ở đây có không ít người đã từng nghe nói nhà họ Lâm gần đây gặp xui xẻo, công việc làm ăn phát sinh nhiều rắc rối.
Mà chuyện ông cụ Lâm nhập viện tất nhiên cũng không giấu được những người thạo tin.
Chẳng lẽ đây chính là dấu hiệu xuống dốc của nhà họ Lâm sao?
“Tôi còn tưởng rằng cậu có chỗ dựa vững chắc nào khác, nhưng nói qua nói lại hóa ra cậu chỉ là một kẻ điên. Nhóc con, tôi cũng có liên hệ làm ăn với nhà họ Lâm, vì lợi ích của nhà họ Lâm, tôi khuyên cậu làm con rể nhà người ta thì đừng có ra ngoài nói lung tung nữa, ở ngoài giả bộ hung hăng, trở về quỳ trên ván giặt cũng không đáng, ha ha ha…”
Ông chủ Chu vẫn cười không ngừng.
Lý Dục Thần vẫn tỏ ra lãnh đạm.
Lời đã nói ra, mục đích cũng đã đạt được.
Đây là bước đầu tiên trong việc chấn hưng nhà họ Lý.
Anh muốn tạo dựng tên tuổi ở tỉnh Nam Giang trước.
Mà đám người trước mặt đây chính là những chiếc loa truyền thanh tốt nhất.
Chẳng bao lâu nữa, hắc bạch lưỡng đạo ở Nam Giang đều sẽ biết cậu Lý từ thủ đô đã đến đây.
Đánh cược giữa Sáu Sẹo và Lý Dục Thần chung quy cũng chỉ là nhạc đệm giải trí.