Khương Đào một tay ôm Khương Lâm một tay kéo hắn, nói: “Không có việc gì, đứng nháo!”.
Nàng nói chuyện luôn ôn nhu như vậy, loại ngữ điệu này có thể trấn an nhân tâm nhưng lúc này Tiêu Thế Nam nghe được lại khó chịu trong lòng.
Tẩu tử hắn chính là quá tốt bụng, không hiểu những chuyện nô tài bắt nạt kẻ yếu này, đội trên đạp dưới, Vương Đức Thắng dám tỏ vẻ như này, trong lòng khẳng định chướng mắt xuất thân của tẩu tử và A Lâm, nếu là đối với nhà huân quý khác, xem hắn còn có gan này hay không!
Khương Lâm nhỏ giọng nghẹn ngào.
Hài tử chính là như vậy, có bị bắt nạt mà không có người lớn thì không sao, cứ có người bên cạnh lo lắng là nhịn không được khóc nấc lên.
Khương Đào vỗ lưng hắn dỗ dành, sau đó đứng dậy nói: “Ta trước thu xếp cho nó đã, thất lễ”.
Tiêu Giác hơi gật đầu, nàng ôm Khương Lâm ra khỏi nhà.
Tiêu Thế Nam cũng đi theo.
Vào sương phòng, Khương Lâm lau nước mắt nghẹn ngào nói :”Tỷ tỷ, lần tới đệ không dám nữa”.
Khương Đào đau lòng, trước nói hắn: “Đệ chính là muốn chiếm tiện nghi ngoài miệng, càng lớn càng nói chuyện giống ca ca đệ. Trước khi đi vào ta đã nói với đệ, đệ lại hoàn toàn không nghe lời ta nói…”
Nhưng thấy hắn tự giác nhận sai cũng không dám khóc, chỉ dám nhỏ giọng nghẹn ngào, lại chẳng đành lòng nói thêm cái gì, vỗ lưng hắn thuận khí, đổ chén nước cho hắn uống.
Tiêu Thế Nam đi vào xin lỗi: “Tẩu tử đừng nói A Lâm, đều tại đệ, tại đệ nói thoải mái là được”.
Khương Đào cũng không thể trách hắn: “Không trách đệ, là do ta suy nghĩ chưa được chu toàn”.
Nàng cho Khương Lâm uống nước xong liền hỏi hắn có muốn ăn trứng gà không.
Khương Lâm nấc một cái, thành thật nói: “Muốn, muốn ăn”.
Khương Đào đem trứng gà vừa mua lấy hai quả, lột cho hắn ăn.
Tiêu Thế Nam cũng không rời đi, thấy Khương Lâm cứ vừa khóc vừa nấc, làm mặt quỷ dỗ hắn vui.
Khương Lâm vốn là một đứa trẻ rộng lượng, được hắn dỗ như vậy, lại ăn một quả trứng, lập tức quên hết mấy chuyện vừa xảy ra.
Khương Đào thấy hắn đã ổn, mới hỏi Tiêu Thế Nam sao không về nhà chính.
Tiêu Thế Nam đang lột trứng gà cho mình, nghe vậy động tác trên tay dừng lại, ngượng ngùng nói: “Không đi, chẳng thú vị gì”.
Trước hắn nghe có người kinh thành tới tìm, gặp được Tiêu Giác cũng rất kích động. Nhưng trải qua chuyện của Khương Lâm, trong lòng hắn lại chẳng còn kích động nữa.
Bởi vì Vương Đức Thắng đã đánh tỉnh hắn – kinh thành, là nơi tốt nhưng cũng là chỗ không tốt.
“Ta còn chưa thấy sao mà sao đệ lại để ý thế?’, Khương Đào đẩy hắn, “Việc nhỏ thôi, là A Lâm nói sai rồi, lần tới chú ý là được”.
Trong lòng nàng có chút không thoải mái nhưng đó là người thân của Thẩm Thời Ân và Tiêu Thế Nam, không thể vì chuyện này mà gây rối tình cảm giữa họ. Hơn nữa thái độ không tốt là Vương Đức Thắng, ấn tượng của nàng với Tiêu Giác còn khá tốt.
Tiêu Thế Nam ăn trứng gà đứng lên nói: “Đệ đi nghe họ nói cái gì, sau lại nói cho tỷ”.
Mà trong nhà chính, Vương Đức Thắng đã quỳ xuống thỉnh tội, Tiêu Giác không có quở trách hắn trước mặt người khác, chỉ nói với Thẩm Thời Ân, “Nô tài cuồng vọng, mạo phạm thẩm. Một lát để hắn bồi tội với thẩm đi. Còn chuyện hồi kinh…”.
Mới vừa rồi hắn và Thẩm Thời Ân, Tiêu Thế Nam gặp mặt đều vô cùng kích động, đầu tiên là hỏi thăm sau nói tới chuyện hồi kinh.
Tiêu Giác vốn tưởng Thẩm Thời Ân và Tiêu Thế Nam không nói hai lời sẽ đồng ý, không ngờ Thẩm Thời Ân lại nói phải hỏi ý tứ Khương Đào, Tiêu Thế Nam càng trực tiếp đứng dậy nói: “Này khẳng định phải hỏi tẩu tử, ta đi gọi tỷ ấy”.
Sau đó hắn đưa Khương Đào và Khương Lâm tới, náo loạn một hồi.
Trên mặt Thẩm Thời Ân không nói gì, chỉ là trầm ngâm không nói lời nào, ngón trỏ và ngón cái vân vê trên bàn, ý như đang tự hỏi cái gì.
Tiêu Giác đi theo hắn từ nhỏ tới lớn, thấy động tác này liền biết hắn không vui.
Hắn là mang theo sự nhiệt tình tới mời cữu cữu hắn, trước cũng định dùng miệng lưỡi, tuy biết nếu hạ chỉ để cả nhà họ hồi kinh, bọn họ khẳng định sẽ làm. Nhưng như vậy sẽ làm đứt tình cậu cháu, hắn đã chỉ còn một mình, đương nhiên càng thêm quý trọng tình cảm, không muốn tới bước ấy.
Cho nên trừ lúc mới gặp mặt kia, hắn muốn lấy thân phận đế vương để tạ lỗi với Thẩm Thời Ân ở ngoài, lúc nói chuyện không hề xưng “trẫm”.
Nhưng cữu cữu hắn không nói tiếp, chẳng lẽ là lúc hắn không biết, bọn họ đã không coi hắn là người nhà rồi?
Vương Đức Thắng nhận thấy không khí ngưng trọng, thân mình quỳ càng sát đất.
Lúc này, Tiêu Thế Nam đi tới, đặt mông ngồi bên người Thẩm Thời Ân.
Thẩm Thời Ân hỏi hắn: “A Lâm sao rồi?”.
“Không sao, tẩu tử đã dỗ đệ ấy rồi”. Tiêu Thế Nam ăn trứng gà, sau đó đưa một quả cho ca hắn, nói: “Tẩu tử mới mua về, còn nóng đấy”.
Biểu tình trên mặt Thẩm Thời Ân mới thả lỏng xuống, cầm quả trứng mà thong dong lột ra.
Tiêu Thế Nam vừa ăn vừa trừng mắt nhìn Vương Đức Thắng, sau đó, nhìn Tiêu Giác đang nhìn bọn họ chằm chằm.
“Ăn đi”. Tiêu Thế Nam nói, “Trong nhà còn nhiều lắm”.
Hẩm Thời Ân tức giận nhìn hắn một cái, nói: “Hồi nó năm tuổi, đệ lừa nó nói ăn trứng gà vào bụng sẽ ấp ra một con gà con, phải mổ bụng moi ra, hại nó về sau cũng không dám ăn trứng”.
Tiêu Thế Nam cười ha ha nỏi: “Có chuyện này sao? Đệ nhớ không rõ”.
“Biểu cữu khi còn nhỏ bắt nạt ta nhiều lần, nhớ kĩ từng vụ mới kỳ quái”. Lúc này Tiêu Giác mới cười rộ lên, cũng cầm một quả ra lột.
Tâm hự của edit: Đăng 1 lèo 10 chương tiếp để các bạn biết có thêm một Tiêu Giác thì căn nhà nhỏ này lại vui hơn bao nhiêu nhé nên tui đăng là có dụng ý cả rồi.