“Sớm như vậy sao?” Cô ta có chút kinh ngạc, thuốc có công dụng mạnh như vậy, hai người sung sức chiến đấu hoan lạc hơn hai tiếng đồng hồ mà ngày hôm sau anh còn phải đi làm việc, đúng là quá vất vả.
Có điều, điều này cũng chứng minh người đàn ông cô ta coi trọng quả thật rất ưu tú, cho dù là kỹ năng trên giường hay là năng lực làm việc đều tốt như vậy!
Hứa Trúc Linh đã liên hệ với Quý Thiên Ki, biết bà ta đã hung hăng giáo huấn người khác một bài học.
Dù cô có khuyên bảo thế nào cũng không có kết quả nên không nói thêm gì nữa.
Mấy ngày nay cô ở Khải đặc Lincoln, ngày nào Quý Lưu Xuyên cũng tới, cậu và các anh trai cũng thay phiên nhau tới đây.
Cô cảm thấy mình có thế rất kiên cường nhưng bởi vì sự quan tâm của họ mà cô lại cảm thấy bản thân mình yếu ớt.
Giống như một đòn đả kích, một câu “ly hôn” là đã có thể đánh bại cô hoàn toàn, khiến cô tan nát.
Mấy ngày nay cô vẫn luôn miễn cưỡng tỏ ra vui vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Buổi trưa an tĩnh, cô nắm chặt điện thoại di động.
Cô không xem tỉn tức.
Cũng không có ai nhá tới cái tên Cố Thành Trung.
Cô cho rằng có thể giả vờ như không có chuyenj gì.
Nhưng sự thật chứng minh, những thứ giấu trong lòng không dễ gạt đi như vậy.
Cuối cũng cô vẫn không kìm được, ấn số gọi cho anh.
Không lâu sau khi cô tới đây đã đổi số điện thoại, cũng không biết liệu Cố Thành Trung có không nghe máy của số lạ hay không.
Bên chỗ cô đang là buổi trưa, Đà Nẵng lúc này hẳn đã chạng vạng.
Anh đã về nhà rồi hay là còn đang làm việc.
Đang ăn cơm với Tạ Quế Anh hay là đi xã giao?