“Đội trưởng Tê, ở nơi này sẽ không có người phục kích?”
Trần Minh Quang cầm lấy chìa khóa của phòng giam và cẩn thận nhìn xung quanh.
“Có người phục kích thì phục kích thôi nhưng mà không thể không cứu người được” Tê Thiên lấy chìa khóa ở trong tay Trần Minh Quang và lần lượt mở cửa hai phòng giam ra, thành viên Lão Ngũ của bọn họ đã rất quen thuộc với bọn họ, lúc trước khi Tê Thiên và Trần Minh Quang đến cũng đã nháy mắt với anh ta, Lão Ngũ đã nhanh chóng tìm thấy một khẩu súng trường ở trong phòng giam và bước vào trạng thái chiến đấu.
Nhóm nghiên cứu khoa học kia không hề quen biết nhóm người Tề Thiên, đợi đến khi nhóm người Tề Thiên bọn họ tự nói ra thân phận của mình và được mọi người xác nhận thì nhóm nghiên cứu khoa học này liền khóc lóc kể lể răng bọn họ ở nơi này trở nên thê thảm đến mức nào.
“Trần Minh Quang, cậu và Vĩ Cường đi ở phía trước để mở đường, Viên Suất, cậu bảo vệ ở phía sau cùng với Lão Ngũ, Hàn Như Ôn, các cô phụ trách bảo vệ nhóm người tiến sĩ bọn họ, mọi người phải cẩn thận, tất cả những chuyện này đều có gì đó không ổn lắm” Tề Thiên ra lệnh.
Tất cả mọi người châm chậm đi về phía lối ra vào của trại giam và luôn đề phòng kẻ thù có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, thế nhưng cho đến khi bọn họ đi ra khỏi trại giam thì cũng chưa gặp phải bất kì người bảo vệ nào, thậm chí tấm lưới sắt ở phía sau trại giam cũng bị nổ thành một lỗ hổng vô cùng lớn, bây giờ chỉ cần bọn họ muốn đi thì liền có thể rời đi một cách dễ dàng.
“Chuyện này..” Trần Minh Quang nhìn vào lỗ hổng ở phía sau trại giam, nếu như ra khỏi tấm lưới sắt thì bọn họ đã hoàn toàn có thể rời khỏi thành phố Hoàng Kim và cũng đồng nghĩa với việc đã hoàn thành nhiệm vụ một cách triệt để, sự dễ dàng này khiến cho những người đã chuẩn bị kỹ càng cho một cuộc chiến dữ dội như bọn họ cảm thấy bất lực giống như đang đấm vào bông gòn vậy.
Lần này không chỉ có Trần Minh Quang mà Tề Thiên cũng cảm thấy cực kỳ vô lý, chẳng lẽ nhiệm vụ lần này thật sự kết thúc một cách dễ dàng đến như vậy sao?
Những tiếng nổ ở bên ngoài thành phố vẫn không ngừng vang lên, những âm thanh định tai nhức óc này khiến cho cả nhóm nghiên cứu khoa học sợ đến mức run rẩy.
“Đi” Tê Thiên vung tay một cái và nói.
Bây giờ Tê Thiên chỉ có thể xác định rằng những tên bảo vệ canh giữ trại giam của thành phố Hoàng Kim là một đám người ô hợp mà thôi, cũng chỉ có điều này có thể giải thích cho chuyện này mà thôi.
Mọi người nhanh chóng rời khỏi thành phố Hoàng Kim.
Ngay vào khoảnh khắc rời khỏi thành phố Hoàng Kim thì Hàn Như Ôn quay đầu lại nhìn vào trong thành phố một cái.