– Chính ngươi ngốc còn nói, ngươi mang tên thật và tên giả của ta đọc cùng nhau xem.
– Vân Nhược Song, La Song Phi…
Miêu Nghị nói thầm.
Vân Nhược Song cười hắc hắc giải thích:
– Vân Nhược Song, xóa họ, ‘ Nhược ’ hài âm ‘ La ’, đằng sau thêm chữ ‘ Phi ’, dụ ý ta trộm chạy đến, cái tên này còn có trình độ hơn cái tên Ngưu Nhị của ngươi đấy.
Miêu Nghị bừng tỉnh đại ngộ, lắc đầu nói:
– Tên cũng có thể chơi như thế?
Vân Nhược Song cười hì hì nói:
– Miêu động chủ, nhiều năm như thế có nghĩ tìm ty chức hay không? Ty chức lúc trước tốt xấu gì cũng lập nhiều công lao hãn mã cho ngươi đấy.
– Cũng tìm qua nhưng không biết ngươi đi nơi nào, chỉ biết ngươi là người Ma quốc. Đúng rồi, chuyện dẹp loạn Tinh Túc Hải còn chưa cảm ơn ngươi.
Hiện tại Miêu Nghị đã hiểu rõ, bởi vì Vân Phi Dương đến Tinh Túc Hải dẹp loạn nên đã giúp mình.
Vân Nhược Song cười hắc hắc nói:
– Miêu động chủ, Vân Phi Dương dẹp loạn Tinh Túc Hải có nói cái gì với ngươi không?
“…”
Miêu Nghị lập tức chột dạ, ấp úng nói:
– Có thể nói cái gì, không có.
Thấy hai người sau đó trò chuyện náo nhiệt, Vân Tri Thu nhíu mày nói:
– Song nhi, Vân Phi Dương muốn gả tỷ tỷ không phải nói ngươi đấy chứ?
Vân Nhược Song lay lay cánh tay của nàng, nói:
– Đại tỷ, nói đùa, thời gian ta quen hắn còn sớm hơn ngươi, ta biết hắn từ lúc hắn vẫn còn làm động chủ động Đông Lai, ta nếu thật có cái kia tâm tư, sẽ không đại tỷ ngươi chuyện gì.
– Khục khục!
Miêu Nghị thấy ánh mắt lão bà nhìn mình càng ngày càng không đúng, hắn ho khan giải thích:
– Song nhi, ta biết đại tỷ của ngươi còn sớm hơn ngươi nhiều, ta chưa làm động chủ độ Đông Lai đã gặp đại tỷ ngươi. Trước khi làm động chủ, ta bị phái đi làm nhiệm vụ, cũng gặp đại tỷ ngươi trong miếu nhỏ, nếu lúc ấy không nhờ đại tỷ của ngươi xuất thủ cứu giúp, mạng ta sớm không còn, nhờ có đại tỷ ngươi giúp đỡ, ta mới lĩnh công trở về làm động chủ, cho nên nói ta có duyên với đại tỷ ngươi đấy.
Nghe hắn nói như thế, sắc mặt Vân Tri Thu hòa hoãn hơn nhiều.
– Biết nhau sớm hơn ta?
Vân Nhược Song hơi thất thần, chợt cười hì hì nói:
– Tỷ phu, có muốn ta tiếp tục làm thủ hạ của ngươi không?
– Không cần không cần!
Miêu Nghị xua tay, nói:
– Tình cảnh của ta và đại tỷ của ngươi không tốt, ngươi ở Đại Ma Thiên an toàn hơn.
Trong nội tâm hắn sợ nàng gom góp vào thì khổ hắn hơn trước!
– Không vui chút nào, trọng sắc khinh hữu, không chơi, tỷ, ta trở về.
Vân Nhược Song sôi nổi đi ra ngoài, dường như tâm tình rất sáng sủa.
Chỉ có Vân Tri Thu dùng ánh mắt cao thâm mạt trắc nhìn bóng lưng của nàng, quay đầu lại nhìn sang Miêu Nghị.
Chỉ thấy Miêu Nghị đảo mắt đã quên việc của mình và Vân Nhược Song, cũng không có ý ra ngoài đưa tiễn, hắn ném hai vòng tay trữ vật ra.
– Phu nhân, đây là lễ vật của chúng ta, kiểm kê một chút.
Phanh!
Đột nhiên Vân Tri Thu đá một cước vào mông hắn, trực tiếp đạp hắn người ngã ngựa đổ.
Miêu Nghị bò dậy, trợn mắt nói:
– Ngươi làm gì thế?
– Không làm gì vậy, nhìn ngươi ngứa mắt thôi!
Vân Tri Thu ngồi xuống ghế, hai tay vuốt vuốt mép váy, nàng dùng ngữ điệu âm dương quái khí:
– Ngưu Nhị, có phải ngươi cảm thấy ta cố tình gây sự hay không? Nếu như cũng nhìn ta ngứa mắt, ngươi đánh ta là tốt rồi, ta không hoàn thủ đâu.
Miêu Nghị chột dạ, đồng thời phát hiện mình gần đây thường xuyên chột dạ, cũng không có chút lực lượng nào khi đối mặt lão bà, hắn dựng ghế lên, đi đến phía sau nàng, hai tay bóp vai hầu hạ, vui tươi hớn hở nói:
– Ta nào dám đánh phu nhân, ta da dày thịt béo, đá thêm vài cái cũng được, phu nhân da mịn thịt mềm, ta thích còn không kịp.
Vân Tri Thu không nói gì nữa, một ít lời giấu ở trong lòng, bởi vì có mấy lời nói ra không thể thu trở lại, bởi vì một khi nói phá chỉ làm người ta xấu hổ, cứ xem như chuyện chưa xảy ra là được, nàng thò tay cầm vòng tay trữ vật kiểm tra lễ vật.
Kết quả kiểm kê xong tâm tình Vân Tri Thu rất tốt, Miêu Nghị càng cười như nở hoa.
– Phát đại tài, kết hôn phát tài nhanh hơn ăn cướp, nếu kết hôn thêm vài lần càng giàu hơn.
– Ah! Còn muốn kết hôn với ai?
Vân Tri Thu lạnh nhạt hỏi một câu.