“Bà rốt cuộc là muốn như thế nào?
Bà đến đây chỉ để nói những lời khó nghe để lăng mạ tôi sao?”
Tạ Quế Anh nghiến răng nhìn bà ta, hốc mắt cũng đỏ lên.
Cô ta thật sự không có xuất thân tốt, vì vậy chỉ có thể tự mình nỗ lực, không dựa vào người khác.
Không giống Hứa Trúc Linh, rời khỏi nhà họ Hứa nhưng vấn còn một nhà họ Quý làm chỗ dựa.
Còn cô ta thì sao, không có bất kỳ cái gì cả! Cô ta không cam lòng!
“Đương nhiên, tôi cũng không chỉ nói suông như vậy, mà tôi còn muốn đánh côi”
Quý Thiên Kim nói nhanh đồng thời di chuyển nhanh hơn, không có một chút do dự, một cái tát mạnh rơi xuống mặt Tạ Quế Anh.
Cái tát này so với vừa nấy lại càng vang hơn, mọi người bên ngoài đều có thể nghe thấy.
Tạ Quế Anh dựa sát vào tấm ngăn, hai má sưng đỏ, khóe miệng rỉ ra một ít máu.
Cô ta ôm mặt, nước mắt lặng lẽ rơi.
Cô ta tức giận, xấu hổ lau nước mắt, mắt đỏ nhìn bà ta, ánh mắt lóe lên toàn bộ là hận thù.
“Tạ Quế Anh, cô cũng nên hiểu đạo lý này, cá lớn nuốt cá bé, cá nhỏ ăn tôm.
Cô bắt nạt Hứa Trúc Linh, cô tưởng sỉ nhục được con bé là cô có thể dễ dàng khống chế mọi việc sao. Hôm nay, tôi là cá lớn, tôi cũng có thể năm chắc cô trong tay của mình. Trúc Linh không đối phó với cô chỉ vì nó quá yêu Cố Thành Trung, vấn cho đây là việc giữa nó và Cố Thành Trung nên không để ý đến cô.”
“Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, tôi là người ngoài cuộc nên có thể nhìn thấy rõ. Bị đánh có phải cảm thấy rất đau đớn, vậy lúc cô đuổi Trúc Linh đi thì con bé sẽ không đau khổ sao? Trả xong nợ thì không chỉ đơn giản như vậy.
Cô hận tôi sao, vậy thì thế nào, cô làm gì được tôi sao? Thực lực của cô tuyệt đối kém xa tôi.”
Quý Thiên Kim lạnh lùng nói ra, đây chính là sự tàn khốc trong xã hội thượng lưu.