Phu nhân nghe Tân Nhâm Thành nói, tức đến nỗi mặt mũi đỏ bừng lên, nhưng không nói lại được câu nào.
Bà ta lo lắng nhìn vào phòng thử đồ, không biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.
Mà lúc này, trong phòng thử đồ, Quý Thiên Kim mạnh mẽ đẩy cô ta xuống đất.
Tạ Quế Anh ngã rất đau, tức giận đến nỗi cả người đều run lên, lập tức đứng lên muốn đánh trả.
Mặc dù Quý Thiên Kim không còn trẻ nhưng cơ thể vẫn rất linh hoạt.
Đàn ông nhà họ Quý tham gia quân đội, đều biết một chút thuật phòng thân để tự vệ.
Quý Thiên Kim rất thông minh, năng lực học tập rất tốt, cho nên việc này cũng không làm khó được bà ta.
Tạ Quế Anh lao về phía trước, bà ta lập tức một tay năm lấy tay cô ta, bóp thật chặt.
Cô ta đau đến nỗi gương mặt tái xanh.
“Người đàn bà điên này, bà muốn gì?”
“Người đàn bà điên? Tôi thích cô gọi tôi bằng cái tên này đấy. Trúc Linh cũng quá yếu đuối rồi, lại để cô bắt nạt, đúng là làm tôi tức chết mài Cô bắt nạt Trúc Linh của chúng tôi thì hôm nay tôi sẽ để cho cô học một chút về cách làm người.”
“Tôi không làm, là Cố Thành Trung làm, tôi không liên quan.”
“Cô bảo là cô không liên quan, không châm ngòi ly gián, chỉ có mấy bà già mới tin cô! Tôi và cô đều là phụ nữ, cô còn quá trẻ, vậy mà muốn qua mặt tôi sao? Nhìn cái ánh mắt cô một chút là tôi biết cô đang có mục đích xấu xal”
“Tôi cho cô biết, tôi tính sổ với cô †rước, còn tên nhóc kia tôi cũng sẽ không bỏ qua! Cô nghĩ mình mê hoặc được Cố Thành Trung là giỏi sao? Nhà họ Quý không thể bị Cố Thành Trung coi thường, và Trúc Linh càng không thể bị cô coi thường!”
“Bà…” Tạ Quế Anh tức giận đến nỗi †oàn thân run rẩy, quả thật không thể nói lý với người đàn bà này được, lại kém một thế hệ nên cô ta không dám ra tay, đây rõ ràng là đang bắt nạt người khác…!
Ánh mắt cô ta nhìn xung quanhtìm _ lý do để biện hộ.