Nhân lúc Trần Lập hắn ta với Ly Dao đang mải nói lời trăn trối trước khi chia xa mà mất phòng bị Tử Du liền lập tức tháo dây thừng đá vào chân Trần Lập để chạy thoát.Trần Lập thấy vậy trong lúc hoảng loạn đã hướng về phía Tử Du nổ súng. Phát đạn đó trúng tim của Tử Du làm cô ngã xuống ngay trước mặt của Mặc Thiên và Hàn Mặc. Tử Du với tay về phía Mặc Thiên anh nhanh chóng nắm lấy cô vừa ho ra máu vừa cố gắng nói lời trăn trối:
” Ca… ca, Thiên…..c…..a ca ! Du nhi r…ất yê…..u hai ng…..ười. Hụ hụ ” Oa mẹ ơi đau chết bổn bảo bảo rồi. Đồ hệ thống dỏm sao không cho ta ít thuốc giảm đau hay thuốc tê vậy tức chết ta rồi.
” Ca ca…, Thiên ….ca ca và cả….. Diệp Như tỷ tỷ phải sống thật tốt và thật hạnh phúc thay cả phần của Du nhi nữa. Du nhi rất yêu mọi người ” Hệ thống mau rút linh hồn của ta ra khỏi cơ thể nguyên chủ.
Tử Du vừa nói hết câu đã trút hơi thở cuối cùng. Trần Lập và Ly Dao bị cảnh sát bắt lại áp giải về đồn chờ quán quyết xét xử của tòa án.
” Du nhi à em hứa sẽ mãi mãi ở bên cạnh Thiên ca ca mà .Đừng bỏ lại anh một mình ở trên thế giới này mà! Em mau mở mắt ra nhìn anh đi đừng đùa nữa! Nếu em cứ như vậy Thiên ca ca sẽ không mua kẹo cho em nữa đâu! Em mau mở mắt ra nhìn anh đi, đừng đùa như vậy nữa, anh sẽ giận Du nhi đó! ” Khi Tử Du trút hơi thở cuối cùng cánh tay đang nắm lấy Mặc Thiên cũng rơi xuống nhưng anh vẫn cố chấp không tin vào sự thật.
” Cậu bình tĩnh lại đi. Mau bình tĩnh lại cho tôi nói cho tôi biết là Du nhi con bé không sao đi ” Không Hàn Mặc hắn không tin Du nhi em ấy không có xảy ra chuyện gì hết chỉ là em ấy ham chơi mệt quá nên mới ngủ thiếp đi thôi.
Một viên cảnh sát thấy vậy liền lên tiếng an ủi và động viên:
” Gia đình bớt đau thương trước hãy lo hậu sự cho nạn nhân đi để cô ấy có thể ra đi một cách thanh thản và an nghỉ nơi chín suối.” Viên cảnh sát nói xong thì cùng với đồng nghiệp cởi mũ đứng nghiêm trang mặc niệm. Sau đó không lâu thì liền rời đi.
” Đúng rồi Du nhi em ấy rất thích đồ ngọt.Bảo bối à mau tỉnh lại đi Thiên ca ca sẽ mua thật nhiều đồ ngọt cho em. Mau mở mắt ra nhìn anh đi bảo bối à! ” Mặc Thiên ôm lấy cơ thể lạnh ngắt và ngấm đỏ máu thật chặt như đứa trẻ đang bảo vệ món đồ quý giá của mình khỏi mọi người xung quanh vậy.Nếu như anh buông ra thì sẽ không được nhìn thấy bảo bối của được nữa.
” Du nhi con bé rất thích sạch sẽ chúng ta đưa em ấy về nhà thay đồ mới đi! Để con bé thanh thản nhắm mắt nơi chín suối!” Hàn Mặc hắn rất đau khổ nhưng hắn không thể nào thể hiện ra ngoài được Du nhi em ấy biết được sẽ rất khổ sở và sẽ không vui.
” Đúng rồi bảo bối chúng ta về nhà thôi! Ở đây rất bẩn còn đổ nát nữa không nên ở lâu. Đi thôi Thiên ca ca ôm em về nhà ngủ cho thoải mái! ” Mặc Thiên rơi vào điên loạn bỗng dưng nghe thấy lời Hàn Mặc nói liền đứng dậy ôm cơ thể đầy đỏ rực của Tử Du đã bị máu nhuộm đổ đi về phía của ra xe tỏ ý muốn đưa Tử Du về nhà.
Sau khi về tới Hàn gia thì Mặc Thiên vẫn ôm lấy cơ thể Tử Du mãi không buông còn cố chấp không ai đụng vào.