“Mày biết Khương gia là cái gì không mà dám chọc vào hả?”
“Mày đây là điên rồi.”
“Khương gia kia chỉ cần nói một câu cũng có thể khiến cho tập đoàn Trương thị chúng ta táng gia bại sản đó.”
“….”
Cốc! Cốc!
Mọi người trong phòng họp đồng loạt quay đầu nhìn ra.
Ngay lúc này, một nữ thư kí khác bước vào, vẻ mặt gấp gáp.
“Trương tổng! Có một vị tên là Hàn Tịch, muốn gặp ông.”
Trương Dĩ An mặt mày âm trầm, lúc này nào muốn gặp gỡ tâm tình với bất kì ai, lạnh giọng gầm lên:
“Có thấy đang họp không? Ta không dư hơi rảnh rỗi đi gặp ai giờ phút này hết.”
Vị nữ thư kí kia bị quát vào mặt, sắc mặt trắng như giấy, hít sâu một hơi bổ sung:
“Vị Hàn Tịch đó là — Trợ lý Tổng Giám Đốc Trầm thị. Trương tổng…”
Một phòng họp bốn bề lặng ngắt.
“Trầm… Trầm thị?” Trương Dĩ Đông không chắc chắn vội vã hỏi lại.
“Vâng! Không sai được đâu ạ.” Nữ thư kí vội vàng đáp.
Mọi người ở đây đều vẻ mặt nghi ngờ nhìn chằm chằm Trương Dĩ Đông và Trương Dĩ An.
Anh cả Trương thị — Trương Trịnh Phong vốn là
giám đốc điều hành tập đoàn Trương thị, gấp gáp lên tiếng:
“Cho người vào đi.”
—-
Căn phòng lạnh ngắt như tờ.
Hàn Tịch từ cửa ngoài bước vào, nhìn sơ qua những người ngồi ở đây, cúi đầu chào một tư thế vô cùng khí khái lễ độ.
“Xin chào! Tôi là Hàn Tịch. Là trợ lý của Trầm tổng. Tôi đến để thông báo cho mọi người — Ba tiếng sau sẽ mở cuộc họp, mong các vị gọi tất cả quản lí của tập đoàn Trương thị tới. Trầm thị chúng tôi sẽ qua bàn về việc thu mua tập đoàn.”
Dứt lời liền nở nụ cười ấm áp tiêu chuẩn của một quản gia.
Trương Dĩ Đông nhìn thấy nữ nhân khí khái thanh cao tao nhã như vậy, trong lòng liền nhớ đến vị nào đó ở Khương gia, có chút hoảng sợ lui về sau.
Trương Dĩ An trong sửng sốt mà tỉnh dậy, bản lĩnh thương trường và hiểu biết của ông ta về Trầm gia hiện tại, khiến ông ta không dám mở miệng nói một câu không thể.
Một đám người bảo trì trầm mặc đến không khí không thể hít thở nổi.
—-
——
Ba tiếng sau.
Không khí trong phòng họp cực kì áp lực, mọi người đều bất an chờ đợi.
Trương Dĩ An lo lắng đến nỗi đi tới đi lui.
Trong lòng tất cả mọi người ở đây đều đang cố gắng chịu đựng sự dày vò, rất nhiều cổ đông phải dùng khăn lau mồ hôi vã ra trên trán liên tục.
Lúc này bên ngoài, một nữ nhân tuyệt sắc kiều diễm mang theo thương vụ đoàn cùng với hai luật sư chậm rãi đi đến.
Nữ nhân kia vừa xuất hiện trong tầm mắt Trương Dĩ Đông, đồng tử đen ngòm đầy tơ máu của hắn liền mở lớn, cực độ sợ hãi, hai tay vốn không còn cảm giác lúc này bỗng dưng nhói lên, trán hắn toát ra mồ hôi lạnh, cả người như bị nhấn chìm dưới hầm băng.
Trương Dĩ Đông kinh hoảng tột độ, mở miệng lắp bắp không thể nói nổi:
“Hạ.. Hạ…”
Nữ nhân dung nhan tinh xảo tuyệt mỹ, bước đến chiếc ghế trống được chuẩn bị sẵn.
Hàn Tịch đứng phía sau lịch thiệp kéo nhẹ ghế ra cho cô.
Hạ Nhi vô cùng tao nhã lại kiêu ngạo đến cực điểm ngồi xuống, hai chân vắt chéo, đầu nhỏ với mái tóc được búi nhẹ lên một nửa khẽ nghiêng qua, dựa vào thành ghế cười một tiếng mười phần yêu dị.
“Xin chào! Tôi là Trầm Sở Hạ. Tôi đến để thu mua Trương thị.”
Lời nói như tiếng sét đánh ngang tai, khiến người xung quanh toàn thân lạnh buốt.
“Chuyện này… Trầm tổng…”
Trương Dĩ An lập tức bước tới, giọng có chút run run.
Sắc mặt tất cả mọi người nhà họ Trương ở đây đều trở nên đặc biệt kinh khủng, giống như bọn họ vốn dĩ là chủ nhà, đột nhiên có một đám người cường quyền ác bá xông tới, chỉ vào mặt bọn họ nói một câu: ‘Dọn đồ cút xéo ra khỏi đây! Nhà này ông đây đã mua đứt rồi.’
Mồ hôi trên trán bọn họ vã ra như tắm, lại không ái dám nhúc nhích cử động tay lau lấy.
Hàn Tịch đứng phía sau thản nhiên cười, nhìn vẻ mặt của tất cả mọi người ở đây, không nhanh không chậm từ tốn nói:
“Mấy người có vẻ vẫn chưa hiểu hết tình hình rồi.”
Hàn Tịch dừng một chút, hạ tầm mắt chỉnh lại đôi găng tay màu trắng, tiếp tục nói:
“Trong tay Trầm Tổng đang nắm giữ sáu mươi phần trăm cổ phần của Trương thị, kể cả quyền phụ trách hơn hai mươi xưởng sản xuất và ba mươi cửa hàng phân phối.”
Hạ Nhi bỗng cười rộ lên, tiếp lời Hàn Tịch.
“Tôi nghĩ… tôi ngồi ở vị trí này sẽ không có ai phản đối, đúng không?”
“…”
“…”
Trương Dĩ Đông nhìn chằm chằm nữ nhân đối diện mình, vẻ mặt hết xanh rồi trắng, hết trắng rồi xanh, tái nhợt như sắp ngất xỉu tới nơi.
Hắn không thể nào nhìn nhầm được, nữ nhân trước mặt hắn hiện giờ chính là Hạ Nhi, nhưng… tại sao cô lại tự xưng mình là Trầm Sở Hạ.
Hắn không dám lên tiếng hỏi, chỉ có thể lập tức cúi đầu càng lúc càng thấp hơn.
Hạ Nhi nói xong, không chút kiêng nể đứng phắt dậy, giao mọi thứ còn lại cho thương đoàn cùng hai vị luật sư xử lý, mang theo Hàn Tịch rời đi.
Bỏ lại một đám người hoang mang tột độ, trầm mặc run rẩy.
“Hạ tiểu thư! Tôi không ngờ việc đầu tiên cô làm sau khi về nước lại là triệt đường sống của Trương gia. Cô vẫn còn nhớ chuyện Trương thiếu ra tay với cô, khiến cô bị Dung Lạc bắt đi à?”
Hàn Tịch vừa cười vừa hỏi.
Hạ Nhi hít sâu một hơi, liếc nhìn Hàn Tịch một chút, thấp giọng:
“Trước đây có một người vì bảo vệ tôi mà bị thương rất nặng, hiện giờ tình trạng của anh ta cũng xem như hồi phục đi. Nhưng tôi vẫn không quên được cảm giác lúc đó mình yếu ớt đến mức nào, để một người xông lên cản lại mọi thứ rồi một mình bỏ chạy. Tôi chỉ muốn những người từng xem tôi là quả hồng mềm, phải gánh chịu hậu quả.”
Hàn Tịch nhìn cô gái nhỏ yêu kiều lại rực rỡ chói mắt trước mặt, đột nhiên bật cười thành tiếng, buột miệng hỏi một câu không đầu không đuôi:
“Hạ tiểu thư! Nếu một ngày nào đó Hàn Tịch cũng vì bảo vệ cô mà bị thương, cô cũng sẽ vì Hàn Tịch mà đòi lại công đạo như vậy không?”
Hàn Tịch vừa dứt lời liền trầm mặc, giống như hối hận lại tự trách bản thân sao hỏi ra miệng câu hỏi đó.
Hạ Nhi nghe thấy, quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt nâu nhạt của Hàn Tịch, giống như đang tìm kiếm chút cảm xúc kì lạ thoáng qua khi Hàn Tịch hỏi cô, Hạ Nhi nhìn một lúc, lại nhận thấy đáy mắt nữ nhân đối diện vẫn nhàn nhạt lạnh lẽo, giống như không chút để ý câu hỏi mình vừa buột miệng thốt ra.
Trong đôi mắt màu hổ phách của Hạ Nhi bỗng tràn ngập kiên định, biểu tình khuôn mặt nhỏ vô cùng nghiêm túc:
“Hàn Tịch! Tôi sẽ không để cô vì tôi mà bị thương. Nếu có ngày ấy xảy ra, một cái giá nho nhỏ giống như Trương gia hiện tại chính là quá dễ dàng rồi. Tôi sẽ không buông tha cho bất kì ai dám làm tổn thương người thân của mình.”
Hàn Tịch nghe thấy liền sửng sốt.
Hạ Nhi xoay người rời đi, cô không biết rằng phía sau cô, Hàn Tịch cả khuôn mặt trở nên tối sầm lại, đôi mắt nâu nhạt vốn dĩ lạnh giá vô cảm, giờ phút này lại hiện lên ngọn lửa nóng rực đến kinh người, hai tay siết chặt run rẩy.
Hàn Tịch nhìn bóng lưng cô rời đi, giọng nói khàn khàn thấp đến không thể thấp hơn:
“Hạ Nhi! Em là tâm can cả đời mà tôi không dám yêu. Xin em! Đừng…”