“Gọi thêm tiếng nữa đi.” Lương Diệp cởi bộ giáp ra, vừa dỗ dành, vừa lừa gạt: “Gọi thêm tiếng nữa rồi trẫm sẽ tha cho ngươi.”
“Cút đi.” Ngoài miệng Vương Điền mắng vậy nhưng đôi tai anh đã nóng bừng như sắp bốc cháy.
Quả nhiên tên khốn kiếp Lương Diệp này không học được thứ gì tốt lành mà.
“Chẳng lẽ ngươi quên rồi sao?” Lương Diệp xấu xa ghé sát tai anh, cười nói: “Trẫm tả cho ngươi nghe nhé: Ca ca… nhẹ chút.”
Vương Điền muốn cầm kiếm chém dòng thứ khốn nạn này.
Trước đây, Lương Diệp nghênh ngang xem những tập tranh Long Dương đó, Vương Điền cũng lén xem thử nhưng chỉ biết nói là vẫn trong khuôn khổ. Lương Diệp nói miệng thì hay lắm nhưng thực chất lại sạch tinh hệt một tờ giấy trắng. Mọi kỹ thuật thực hành đều học từ Vương Điền. Dù sao Bệ hạ chính là người nghe mấy lời Vương Điền coi là thú vui trong tình yêu thôi cũng thấy bỉ ổi, bẩn tai đến tột cùng.
Tuy không nói ra nhưng Vương Điền rất hưởng thụ cảm giác dạy dỗ người ta từng li từng tí như thế này. Cảm giác kiểm soát đôi khi không nằm tại vấn đề đâu trên đâu dưới. Bởi từ đầu tới cuối, Lương Diệp luôn là một học sinh ngoan.
Thế nhưng, tờ giấy trắng mới vào môi trường quân đội ba tháng ngắn ngủi đã bị vấy bẩn thành xấu rồi.
Rốt cuộc loại to gan lớn mật nào dám dạy Hoàng đế những thứ vớ va vớ vẩn này vậy?!
Cảm giác Lương Diệp vuột khỏi tầm kiểm soát cũng chẳng hề tốt đẹp. Lương Diệp ngoài tầm kiểm soát luôn có thể khiến anh… lệch lạc dễ như bỡn.
Càng chết người hơn chính là… anh thế mà còn thấy phấn khích.
Phấn khích cái con khỉ! Thứ dơ bẩn Lương Diệp này!
Vương Điền giận dữ đẩy hắn ra, khàn giọng nói: “Đi tắm.”
Lương Diệp biết hắn ưa sạch sẽ, lười biếng nói: “Trên sa mạc nhiều nhặn gì nước đâu, toàn bộ đều được gom thành nước uống cho các tướng sĩ.”
Sau đó, hắn cứ thế chứng kiến cảnh màu mặt Vương Điền chuyển từ đỏ thành xanh, nhướng mày.
“Bệ hạ.” Vương Điền cười giả lả, nhìn hắn chăm chú, chưa nguôi cơn giận, nhấc một chân đá vào bụng hắn: “Đưa lương thảo đến rồi, ta về Đại Đô đây.”
Lương Diệp bị đá cũng không giận, tóm lấy chân anh đặt lên bụng ngắm nghía, dí dỏm nói: “Bây giờ?”
“Bây giờ.” Vương Điền khó chịu rút chân về.
Lương Diệp thở dài, xuống giường xỏ giày cho anh.
Quan sát hành động của hắn, Vương Điền hơi ngạc nhiên. Thấy vậy, Lương Diệp khoe khoang: “Trẫm nghe nói ở dân gian, người thương vợ sẽ xỏ giày cho vợ, còn không nỡ để vợ đi lại nhiều trên đường.”
“… Bớt nghe mấy thứ linh tinh đi.” Khóe miệng Vương Điền giật giật.
Lương Diệp nhéo cẳng chân anh: “Cơ mà vợ họ vâng lời lắm, coi chồng là trời. Trẫm thương ngươi như thế, ngươi phải biết thế nào là đủ, sau này chỉ được nghe lời mình trẫm thôi.”
Vương Điền giẫm một chân lên vai hắn, nở nụ cười hiền lành: “Lương Tử Dục, ngươi có muốn nghe thử mình đang nói lời thối tha gì không?”
Lương Diệp bị anh giẫm giày vào người cũng không giận, rờ dọc lên từ bắp đùi anh: “Hay là trẫm rửa sạch cho ngươi trước, đã ướt… Áu!”
Vương Điền nhìn hắn chằm chằm với vẻ mặt tối tăm: “Lương Tử Dục! Ngươi nghĩ con mẹ nó kỹ trước khi nói cho ta!”
Lương Diệp bị đánh vào đầu, lẩm bẩm: “Ngươi đúng là đại nghịch bất đạo mà Vương Điền.”
Tuy Vương Điền đại nghịch bất đạo nhưng thỉnh thoảng Lương Diệp đã ăn uống no nê cũng miễn cưỡng làm người được, dẫn người ta cưỡi ngựa ra khỏi nơi đóng quân giữa đêm hôm khuya khoắt.
“Đi đâu đây?” Vương Điền bị gió rét phả đầy mặt, tâm trạng càng tệ hơn.
Lương Diệp kéo áo choàng quấn chặt anh lại: “Dẫn ngươi đến một nơi hay ho.”
**
Khoảng nửa canh giờ sau, Lương Diệp mới dừng trước một hang núi.
“Ở đây có một suối nước nóng thiên nhiên nhỏ.” Lương Diệp chìa tay về phía anh, Vương Điền hất bay tay hắn, tự quay người xuống ngựa, tiến vào hang núi.
Lương Diệp xoa bàn tay tê dại, vui mừng đi theo.
“Trẫm mới phát hiện ra nó hai hôm trước. Không phải vì lo ngươi cảm lạnh thì trẫm đã dẫn ngươi đến đây làm…” Lương Diệp bị Vương Điền thình lình quay ngoắt người lại dọa sợ.
“Ngươi chờ ở ngoài.” Vương Điền nói.
“Tại sao?” Lương Diệp khó chịu híp mắt: “Trẫm cũng muốn tắm.”
“Ta tắm xong thì đến lượt ngươi.” Vương Điền cười lạnh lùng: “Đừng nghĩ ta không biết ngươi đang thầm toan tính gì.”
Lương Diệp liếm đôi môi khô khốc: “Tâm tư trẫm trong sạch tuyệt đối, chính trực không gì bằng.”
Vương Điền tin hắn mới là lạ: “Ngươi mà dám vào, ngày mai ta sẽ về Đại Đô luôn.”
Mấy câu khác có thể là giả, còn đây lại là lời thật lòng. Tuy mới chỉ quan sát sơ qua nhưng anh vẫn thấy được rằng môi trường quân đội khốc liệt hơn mình tưởng tượng nhiều. Mặc dù xót cho Lương Diệp nhưng cũng chẳng hề định sẽ đồng cam cộng khổ với hắn.
Tâm hồn đã không được thanh lọc thì thôi đi, đây đến điều kiện vật chất cũng khó thỏa mãn. Anh thà về Đại Đô đấu đá còn hơn. Một mình Lương Diệp chịu khổ phơi đen là đủ rồi.
Anh thay sang bộ đồ sạch sẽ bên bờ, Lương Diệp mới ôm bụng đầy hờn giận xuống ngâm nước. Nghe anh nói vậy, hắn khiếp sợ: “Sao ngươi nhẫn tâm thế? Mới nãy ngươi còn nói yêu trẫm mà.”
“Không được tin lời trên giường của đàn ông.” Vương Điền ngồi xổm trên bờ, cười tủm tỉm: “Đến ngươi còn nói chỉ làm hai lần kìa.”
Lương Diệp “Chậc” một tiếng, tiến tới gần bờ định tóm lấy cổ chân anh.
Vương Điền cảnh cáo: “Mang một bộ đồ nữa để thay tới đây.”
Lương Diệp không cam lòng thả tay ra, vết cắn trên vai khẽ đong đưa theo hành động của hắn, vòng eo thon săn chắc thoắt ẩn thoắt hiện trong làn nước. Vương Điền hơi gượng gạo dời đường nhìn, lát sau lại đưa mắt về một cách hợp tình hợp lý. Người của anh, anh thích nhìn sao thì nhìn.
Lương Diệp vô tư hào phóng mặc cho anh quan sát, phì cười nói: “Trẫm đã học xong những gì cần học, ngươi đừng nghĩ nữa.”
Vương Điền vươn tay sờ lên chiếc cổ ướt đẫm của hắn, rủ hàng mi cười nói: “Ngươi học hết mấy thứ bẩn thỉu rồi, ta phải dạy dỗ lại.”
Anh rất ghét việc Lương Diệp thoát khỏi tầm kiểm soát của mình, về mọi mặt.
Cánh tay bỗng bị bắt lấy, vừa hay bóp trúng chỗ bị thương chưa khỏi hẳn của anh. Vương Điền bất giác khẽ nhíu mày. Ngay sau đó, anh nghe thấy giọng nói u ám bất mãn của Lương Diệp:
“Cánh tay ngươi bị sao vậy?”