– Hoàng thượng, nếu như là vũ khí cấp đặc biệt quản chế cho quân dụng, cũng không bài trừ khả năng tự tạo được trong dân gian, hơn nữa người có thể thuyên chuyển loại vũ khí như thế này, có thể lại một lần nữa chuyển sự chú ý tới những quan tướng cấp bậc cao, như vậy càng có thể dẫn người này ra khỏi vòng nghi ngờ!
Nói tới đây, Vân Thiên Hà suy nghĩ một chút. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
– Hoàng thượng, tất cả bố trí an bài như thế này, cộng thêm kết hợp với bố cục hiện nay, tiểu dân thực sự có một suy đoán, đó chính là người bày ra âm mưu lần này, hẳn muốn cho toàn bộ tướng lĩnh, binh sĩ trong quân đội hoài nghi lẫn nhau, làm cho quân tâm dao động, do đó dẫn phát hỗn loạn!
– Chẳng lẽ không phải là vị trí hoàng trữ, cũng không phải là quyền to Tây quân?
Hoàng đế nhìn Vân Thiên Hà, trong lòng âm thầm suy nghĩ:
– Tiểu tử này quả nhiên khác người thường, tư duy chuyển biến đột ngột linh hoạt, quả là trẫm chưa bao giờ gặp qua!
Không khỏi, hoàng đế càng phát hiện ra chính mình thích tiểu tử này, nói:
– Vậy ngươi nghĩ, nếu người này chủ mưu muốn cho quân đội hỗn loạn, mục đích của hắn là gì, muốn thừa cơ đoạt quyền?
– Không, tiểu dân không cho rằng như vậy, tiểu dân suy đoán, người này có thể chưa phải là người trong quân đội, làm việc này, rất có thể chính là bước chuẩn bị đầu tiên cho bố trí võ quan cho các thí sinh đạt thành tích cao trong thi Hương vừa rồi!
Lúc này hoàng đế đã hơi động dung nhìn thiếu niên trước mặt, hắn xác thực không thể liên tưởng được từ chuyện đại hoàng tử bị ám toán có liên quan tới bố trí võ quan thi Hương, chính hắn và Túc Tĩnh Vương, Tuyết Ông Tiên Sinh, cùng với các đại thần cũng không ngờ tới chuyện này. Nhưng bị thiếu niên trước mắt nghĩ tới, có thể thấy được trí tuệ của hắn quả nhiên vượt qua người thường.
Nhìn biểu tình hoàng đế, trong lòng Vân Thiên Hà khẽ nhúc nhích, liền đánh bạo hỏi:
– Hoàng thượng, tiểu dân cả gan muốn hỏi, lần này bố trí võ quan thi Hương, có phải là do các triều thần tấu chương tiến cử thỉnh hoàng thượng định đoạt, tiểu dân muốn biết bố trí như thế nào?
Nghe xong lời này, hoàng đế trừng mắt liếc nhìn Vân Thiên Hà, trong lòng suy nghĩ, tiểu tử này rốt cuộc hỏi làm gì, chẳng lẽ hắn từ trong danh sách bố trí này có thể suy đoán ra được đầu mối chủ mưu hay sao? Thế nhưng có nên cho tiểu tử này biết hay không? Vạn nhất tiết lộ mà nói…
Nghĩ tới đây, trong lòng hoàng đế cư nhiên cũng có chút do dự, tiểu tử này là một nhân tài, thế nhưng cũng không bài trừ tiểu tử này động tâm tư gì khác, nếu như tương lai dùng được mà nói, không chừng có thể tạo thành hiệu quả kỳ diệu, còn nếu dùng không tốt…
Nhưng quả bóng cao su cuối cùng đã bị đá trở về chính mình, trong lòng hoàng đế cười khổ, tiểu tử này ngược lại thử thách trẫm một lần, suy nghĩ một chút, trong lòng hoàng đế hạ quyết định, liền nghiêm nghị nói:
– Tuy rằng đây cũng không phải là thứ bí mật gì, trẫm có thể nói cho ngươi biết tình huống bố trí, thế nhưng ngươi phải đảm bảo với trẫm, trước khi danh sách này được công bố, không được nói với bất kỳ người nào nửa câu, bằng không hậu quả ngươi tự chịu trách nhiệm!
Trong lòng Vân Thiên Hà buồn bực, thế nào ngữ khí của hoàng đế lại học giống hệt như tiểu công chúa, bất quá từ trong lời nói của hoàng đế, áp lực tự nhiên vô cùng to lớn, vì vậy liền thận trọng gật đầu.
Hoàng đế đứng dậy, đi tới trước giá sách bên cạnh, mở một ô ngầm bên trong giá sách, từ trong đó lấy ra một phần sổ con, liền để lên trên bàn nói:
– Chính ngươi xem đi, nhìn xong rồi nói suy nghĩ của ngươi cho trẫm nghe!
– Tuân chỉ!
Vân Thiên Hà đi tới bên cạnh bàn, lúc cầm lấy sổ con, đây xác thực là danh sách bố trí võ quan thi Hương, Vân Thiên Hà liếc mắt liền nhìn thấy vị trí Tiêu Dũng Tuấn đầu tiên, chính là tham tướng hữu tướng quân trong Trấn Hải quân, Mộng Thiên Nguyên Thần an trí nam quân, Đồ Thiên Thanh an trí Đông quân giữ chức hữu tướng quân thiên tướng, Trữ Dạ an trí Bắc quân, Giang Ngọc Tề an trí Tây quân… Mãi đến phía sau Thương Thiếu Dung an trí cũng là Tây quân, Mạc Trạch Thăng an trí Đông quân, mười người đầu tiên có hơi chút không nhất quán.
Xem xong toàn bộ năm mươi người xếp vị trí đầu tiên, Vân Thiên Hà suy nghĩ một chút, trong lòng đã có manh mối, liền để sổ con lại trên bàn, lui về ngồi tại chỗ nói:
– Hoàng thượng, đây chính là kết quả cuối cùng sao?
Hoàng đế nói:
– Bố trí như vậy, ngươi nghĩ có chút không nhất quán, lần này triều thần tiến cử rất ngoài dự liệu của trẫm, đây chính là do bọn họ tự mình đề cử bố trí, ngươi có thể nhìn ra được manh mối gì?
Vân Thiên Hà không biết điểm mấu chốt trong lòng hoàng đế rốt cuộc tới đâu, vừa rồi hắn can đảm hỏi việc bố trí này, đã nghĩ hoàng đế tự định giá rồi, nếu như hoàng đế không tiếp thu được mà nói, vạn nhất chọc hoàng đế giận dữ, có thể chém đầu chính mình hay không, hoàng đế có thể đưa ra được phần sổ con này đã nằm ngoài dự liệu của hắn.
– Có suy nghĩ gì cứ nói thẳng là được, ngày hôm nay lần đầu tiên trẫm tìm một tiểu tử như ngươi đến thương nghị, đã làm cho trẫm có nhiều việc không thể tưởng tượng nổi rồi, bất quá nếu như chuyện lần này hoàng tử bị tập kích liên quan tới bố trí võ quan thi Hương, như vậy đơn giản để ngươi làm rõ, trẫm cũng muốn nghe xem tiểu tử ngươi có cái nhìn gì khác so với các đại thần!
Nói xong, hoàng đế trừng mắt nhìn Vân Thiên Hà nói:
– Bất quá trẫm nhắc nhở ngươi một việc, biết nhiều quá đối với ngươi cũng không có chỗ tốt gì!
Thế nhưng lúc này trong lòng hoàng đế lại đang suy nghĩ:
“Tiểu tử này có tâm tư kín đáo, là một nhân tài khó có, không muốn tòng quân, lại không chức vị ý đồ, hoàng đệ tự nhiên dự định không cần, nếu như hoàng đệ không dự định bồi dưỡng ngươi, như nói rõ hắn cũng không thể khống chế được ngươi, như vậy trẫm sẽ xem xem thiếu niên này rốt cuộc có cân lượng bao nhiêu, hy vọng ngươi chớ làm những chuyện để trẫm thất vọng!”
Trong lòng Vân Thiên Hà lúc này ngược lại cũng có chút do dự, tâm tư hoàng đế hắn khó có thể nắm bắt, mà không nắm chắc tốt không chỉ không có chỗ nào tốt, ngược lại còn rước cho mình phiền phức, muốn làm cho hoàng đế vui vẻ, lại không thể dùng tới mánh lới, thực đúng là hơi… Trong lòng Vân Thiên Hà suy nghĩ sau này tốt nhất không nên giao tiếp với hoàng đế là tốt nhất, gần vua như gần cọp, cổ nhân đã sớm nhận ra!
Hoàng đế uống một ngụm trà, cũng chỉ lẳng lặng nhìn Vân Thiên Hà, không nói gì, giống như đang chờ đợi.
Cứ như vậy, loại bầu không khí như thế này ngược lại làm cho Vân Thiên Hà cảm thấy áp lực cực lớn, tư vị bá khí của Túc Tĩnh Vương hắn đã sớm hưởng qua rồi, hôm nay đế vương chi tâm hắn cũng coi như đã lĩnh giáo, thẳng thắn đánh bạc rồi.
Vì vậy nói:
– Hoàng thượng, tiểu nhân đối với danh sách tiến cử trong sổ con, tạm thời không phát biểu cái nhìn gì, bất quá tiểu dân lại có một kiến nghị, không biết hoàng thượng có hứng thú nghe một chút hay không?