ý nghĩa mới, làm người ta bỗng chốc nhớ tới thời đại học, cũng có một người bạn thân như hình với bóng trong lòng lại thấy ấm áp
“Ngoại trừ trên lưng có một vết bầm tím, ngoại ra không còn bị thương chỗ nào khác”
Lệ Dạ Kỳ nhíu chặt mày, nhíu mày hỏi: “Bị đuối nước có để lại di chứng gì không?”
Nữ bác sĩ lắc đầu, “Báo cáo kiểm tra của Ngôn tiểu thư đều rất bình thường, hẳn là lúc ấy sau khi đuối nước hôn mê, người ở đây đã làm ra phương thức cấp cứu chính xác”
Nghe vậy, Lệ Dạ Kỳ bất ngờ nhớ tới tấm ảnh kia, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống:”Tôi biết rồi”
Nữ bác sĩ thấy ánh mắt anh chăm chú mà đau lòng nhìn cô gái trên giường, trong lòng âm thầm suy đoán quan hệ bọn họ, Chu Bắc bên cạnh đã làm thủ thế mời, bảo cô đi kiểm tra cho Lê Trang Trang một chút.
Lê Trang Trang bị cảm lạnh, lúc này cũng sốt nhẹ, bác sĩ kiểm tra xong cho cô ta xong rồi kê thuốc hạ sốt.
Vừa rời đi, không khí trong phòng bệnh có chút kì cục.
Chu Bắc đi theo ra ngoài lấy thuốc, phòng bệnh cũng chỉ còn lại bốn người bọn họ.
Lệ Dạ Kỳ ngồi xuống ghế, từ đầu đến cuối sự chú ý đều đặt trên người Ngôn Lạc Hi. Cô đang suy đoán cái gì lại trong lòng anh đã đoán được, có lẽ là vừa rồi nhìn thấy anh ôm Lê Trang Trang lên giường bệnh.
Cô gái nhỏ ghen, không thèm để ý anh ngược lại làm cho anh vừa bực mình vừa buồn cười bất đắc dĩ xoa xoa mi tâm, nhìn lông mi cô rung rung, hiển nhiên không có ngủ.
Nhịn một chút, cuối cùng không nhịn được, lên tiếng vạch trần.
“Định giả vờ ngủ không để ý tới người khác, hả?”
Ngôn Lạc Hi nghiến răng, tức giận mở mắt trừng anh, khóe mắt thoáng nhìn Lê Trang Trang nằm trên giường bệnh bên cạnh còn đang giả ngất, cô dám khẳng định, hiện tại cô ta đang vểnh tai nghe lén động tĩnh của bọn họ.
Cô ta còn không phải ước gì bọn cô cãi nhau một trận dữ dội thừa dịp nhảy vào? Cho dù lúc này có tức giận, cũng không muốn cho cô ta thực hiện được.
“Anh đến lúc nào?” vừa mở miệng ngay cả chính cô cũng giật mình, bởi vì sốt cao, cổ họng cô khô khốc, âm thanh ở miệng giống như máy quay đĩa bị rò rỉ, khó nghe muốn chết.
Lệ Dạ Kỳ rót ly nước, đứng dậy ngồi xuống bên giường, dịu dàng nâng cô dậy, đưa ly nước đến bên miệng cô, dịu dàng nói: “Đừng vội nói chuyện, uống chút nước trước đã”
Chiếc cốc chạm vào đôi môi khô nứt có chút đau đớn, cô nhíu mày, người đàn ông lập tức khẩn trương, “Nước có nóng không?”
Nói xong, đã đưa đến bên miệng mình thử độ ấm.
Màn này rơi vào mắt Lê Trang Trang từ nãi giờ lặng lẽ vén mí mắt nhìn lén, trong lòng nhất thời chua xót, người đàn ông này vốn thuộc về mình. Từ sau khi cô ta ngã xỉu ngay cả mắt anh cũng không nhìn một cái.
Rốt cuộc thì thua Ngôn Lạc Hi ở chỗ nào? Dựa vào cái gì có thể được anh đối xử dịu dàng như thế?
Lệ Dạ Kỳ đưa cái ly đến bên miệng cô, vẻ mặt ôn hòa “Nước không nóng, uống từ từ thôi”
Ngôn Lạc Hi miễn cưỡng uống vài ngụm, nước ấm chảy qua cổ họng rất khó chịu, cô lắc đầu, “Không muốn uống nữa”
Lệ Dạ Kỳ thấy thế, cũng không ép cô uống nước nữa, anh cầm lấy chén.
Cố Thiển vội vàng nhận lấy nâng trong tay, nhìn thấy bộ dạng khó chịu của cô, hốc mắt cô đỏ hồng, “Chị Lạc Hi, có phải chị rất khó chịu không, có muốn em đi gọi bác sĩ tới không?”
“Không cần. “Lúc Ngôn Lạc Hi suýt chết đuối, nước từ miệng mũi vọt vào khí quản, lúc này khó chịu là bình thường.
Vẻ mặt cô mệt mỏi, tựa vào lòng Lệ Dạ Kỳ rất khó chịu, cô tự mình nằm trở lại giường, nằm thẳng xuống, mới cảm thấy hô hấp thông suốt hơn một chút.
Cố Thiển nhìn cô vẫn cau mày, nhìn thoáng qua giường bệnh bên cạnh, hờn ghét hỏi: “Chị Lạc Hi, lúc ở giữa hồ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Kỳ thật Cố Thiển từ chỗ Bạch Kiêu đã biết được sự tình, cách nói của anh ấy không chỉ điểm
nhưng có thể đoán ra Lê Trang Trang không đơn giản là đứng không vững, cô ta rõ ràng có ý muốn đụng ngã Ngôn Lạc Hi rơi xuống nước.
Lòng dạ độc ác như vậy, Cố Thiển càng muốn vạch trần cô ta trước mặt Thất ca, đánh cô ta hiện nguyên hình đừng đạo đức giả lừa gạt Thất ca nữa.