Anh ta đi ra cửa lớn nhà họ Cố, lên xe, Cố Ngọc Vy đã ở trên xe đợi anh ta.
Xe khởi động, hai người đều không nói câu nào.
Bầu không khí trong xe trở nên kì lạ, cuối cùng anh ta mở miệng nói: “Sức khỏe của cậu ấy không phải rất tốt, ho ra máu, mặc dù đã cứu được nhưng vẫn chưa chắc chắn.”
“Đó là anh ấy đáng đời! Bội bạc, vứt bỏ vợ của mình. Lại tự nhiên ở cùng với Tạ Quế Anh kia, thậm chí còn mắng cả em. Anh nhìn xem, bây giờ đâu còn giống một người chồng và một người anh trai. Em thấy anh ấy đã bị mê hoặc đến nỗi không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc nữa rồi. Cho anh ấy đau chết, cho anh ấy tỉnh táo lại!”
Cố Ngọc Vy không tự nhiên nhìn ra cửa sổ, tức giận nói.
Đôi tay vô thức năm chặt tay áo run lên.
Nguyên Doanh năm chặt lấy đôi tay cô, nói: “Em quan tâm cậu ấy, sợ cậu ấy xảy ra chuyện không may, nếu không thì em cũng sẽ không đi tới đây, rồi lại không dám đi vào, đúng không?”
“Em không có! Trong mắt em, bây giờ anh ấy không phải một người, em không có…”
“Gậu ấy có thể bị nguy hiểm đến tính mạng!”
“
MEIIDl?
Nguyên Doanh chỉ nói ngắn ngủi mấy chữ đã chặn mọi lời nói của Cố Ngọc Vy.
“Ngọc Vy, anh có việc cần nhờ em làm giúp, em nhất định phải giúp anh. À không, là giúp anh trai của em.”
“Anh nói vậy là có ý gì?”
“Cố Thành Trung quá ngốc, cậu ta tự đẩy mình vào đường cùng, tất cả nguy hiểm đều đặt trên người mình, thậm chí còn cho tình địch cơ hội. Nếu cứ tiếp tục như vậy, hiểu lầm càng trở nên sâu sắc, cho dù cậu ấy có bảo vệ được tính mạng mà lại mất đi Hứa Trúc Linh thì thật sự sẽ sống không bằng chết!”
“Các anh…có phải có chuyện giấu em không?”
Cố Ngọc Vy lập tức cảm thấy có gì đấy không đúng.
Nguyên Doanh mím môi, hai người đã sớm bàn bạc, tính tình Ngọc Vy hấp tấp vội vàng, chuyện này càng ít người biết càng tốt.