Dời mắt khỏi Thanh Vân Lão Tổ, Diệp Thành nhanh chóng tìm thấy bóng dáng Cơ Tuyết Băng, cô ta tựa như tiên nữ hạ phàm, đi đến đâu cũng cực kỳ bắt mắt.
Lúc này cô ta vẫn đang chiến đấu với Triệu Thanh, nhưng bên cạnh Triệu Thanh còn có hai cao thủ cảnh giới Không Minh đỉnh phong, cô ta bị chèn ép, bí pháp Huyền Linh liên tục được sử dụng nhưng vẫn khó ngăn được thế tiến công của ba người.
“Một chọi ba”, Diệp Thành quan sát rồi bất giác cảm thán độ mạnh của Cơ Tuyết Băng.
“Thêm một lúc nữa cũng không sao”, Diệp Thành ngoáy tai, không đi cứu Cơ Tuyết Băng ngay mà lại làm một chuyện khiến người ta muốn đánh, đó là… nhặt bảo bối.
“Ngươi có còn cần thể diện không hả?”, Thái Hư Cổ Long không chịu nổi nữa bèn quát hắn.
“Cần thể diện làm gì?”, Diệp Thành tìm một lý do vừa chính đáng lại hợp lý, khi nói tay đã nhặt một túi đựng đồ lên, tiếp tục thay đổi vị trí, chạy tới hướng khác nhặt túi đựng đồ.
Hiện trường rất đông người, trên không dưới đất đều là người, nhưng lại chẳng ai phát hiện trong không gian hư vô có một bàn tay liên tục thò ra chộp lấy túi đựng đồ.
Có lẽ là trận chiến quá khốc liệt nên không ai để ý đến những điều này, cũng chẳng ai có thời gian quan tâm, vì vậy Diệp Thành nhặt rất vui vẻ.
“Tốc chiến tốc thắng!”
Khi Diệp Thành đang nhặt vui vẻ thì giọng nói của Thanh Vân Lão Tổ đã vọng lại từ hư không, ông ta vừa dứt lời, lại một cảnh giới Không Minh đỉnh phong nữa bị ông ta giết.
Đã gần nửa canh giờ kể từ khi quân tiếp viện của Thanh Vân Tông tới, nếu tiếp tục kéo dài thời gian thì quân tiếp viện của Hằng Nhạc và Chính Dương có thể tới bất cứ lúc nào, đến lúc đó sẽ không đơn giản chỉ là một trận huyết chiến.
Nghe mệnh lệnh của Thanh Vân Lão Tổ, các cao thủ của Thanh Vân Tông như phát điên, đồng loạt đốt cháy tinh huyết để đối lấy sức chiến đấu mạnh mẽ.
So với họ, người của Chính Dương Tông và Hằng Nhạc Tông hầu như đã không còn sức phản kháng, cao thủ cảnh giới Không Minh liên tục bị giết chết, những kẻ có tu vi yếu còn lại cũng bị giết hàng loạt.