Nhận ra điều này, Thanh Vân Lão Tổ lập tức quát lên, bởi vì trận chiến càng kéo dài càng bất lợi với Thanh Vân bọn họ.
Do đó điều họ cần làm là nhanh chóng kết thúc trận chiến giữa các phân điện, sau đó trở về điện chính của Thanh Vân để phòng thủ với tốc độ nhanh nhất, nhằm chống lại đợt tấn công dữ dội hơn phía sau của Hằng Nhạc và Chính Dương.
Giết!
Liên quân của Hằng Nhạc và Chính Dương cũng hét lên, vì câu quân tiếp viện của Diệp Thành nên bọn họ càng kích động.
Đại quân phân điện thứ chín của Thanh Vân có thể gắng gượng được đến khi quân tiếp viện của Thanh Vân tới, vậy bọn họ cũng có thể gắng gượng được đến khi quân tiếp viện của điện chính tới, khi quân tiếp viện đến, lúc đó mới là trận quyết chiến thực sự.
Bùm! Đùng! Đoàng!
Đột nhiên trận đại chiến lại bắt đầu, hơn nữa còn khốc liệt hơn.
Cả hai bên đều đang tranh thủ thời gian.
Liên quân của Hằng Nhạc, Chính Dương đang kiên cường chống cự, chờ viện binh.
Người của Thanh Vân Tông thì gấp rút tiêu diệt quân địch trong thời gian ngắn nhất, trở về điện chính để phòng thủ càng nhanh càng tốt.
Giết!
Giết!
Tiếng hét, tiếng gào và tiếng hô giết ầm trời, đội quân hai bên đều đỏ mắt, ngay cả cảnh giới Không Minh cũng không thể chỉ lo thân mình, sinh mạng vào lúc này cực kỳ rẻ mạt.
Thanh Vân Lão Tổ khi tỉnh táo lại không còn đuổi giết Diệp Thành nữa, vì thế hắn có thể chạy, bọn chúng không có thời gian, cũng không thừa tinh lực lãng phí cho một mình hắn.
“Thế này mới đúng chứ!”, Diệp Thành cười vui vẻ.
Nói rồi hắn lại một lần nữa tiến vào đội hình địch, hơn nữa còn giết những tên lính quèn, mà một lúc sau thì không còn thấy bóng dáng hắn đâu nữa.
Trận chiến khốc liệt, sục sôi ngất trời, nhưng thân là điện chủ, Diệp Thành lại chuồn mất không thấy bóng dáng.
Tuy nhiên lời của hắn đã khích lệ được liên quân của Hằng Nhạc và Chính Dương, lúc này bọn họ đang gân cổ gào thét, điên cuồng chém giết, nào còn ai có thời gian xem điện chủ của mình có còn ở đây không.