“Vậy trong 20 ngày này… rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
“Trong 20 ngày ở chung với một tên đàn ông khác, cô hỏi tôi có chuyện gì xảy ra, thật đúng là buồn cười.”
“Thế còn anh và Tạ Quế Anh?” Cô tức giận nói.
“Tôi và bác sĩ Quế Anh không bẩn thỉu như cô nghĩ đâu.Trong thời gian này, là cô ấy an ủi tôi, nếu không thì tôi có lẽ đã không đứng đây nói chuyện với đôi gian phu dâm phụ các người. Cô lúc trước đã xả thân cứu .Jane, tôi biết rõ cô không tình nguyện. Bây giờ chuyện đã qua lâu như vậy, dù ban đầu không tình nguyện thì bây giờ cũng đã trở nên can †âm tình nguyện phải không?”
VAT % Hứa Trúc Linh cảm thấy nhục nhã, tức giận đến mức toàn thân run lên.
Lời này của anh có ý gì?
Can tâm tình nguyện cùng Phó Minh Tước vụng trộm ư? Sao anh lại có ý nghĩ dơ bẩn như vậy?
Cô định nói thêm điều gì đó nhưng bị Phó Minh Tước ngăn lại.
“Cố Thành Trung, việc đã đến nước này, chúng tôi cũng không muốn nói thêm điều gì. Ngày mai hãy tìm một luật sư giỏi phân chia tài sản và vấn đề con cái, sau đó đến cục dân chính. Cậu cũng không muốn ầm ï như vậy mà ra tòa phải không?”
“Trúc Linh, chúng ta đi thôi.”
“Cô, con đàn bà lẳng lơ này, đừng bao giờ bước chân vào nhà của tôi nữa.”
Phu nhân ở sau lưng hung tợn nói, Phó Minh Tước không muốn dừng lại nhưng vẫn quay đầu lại, hung dữ nhìn.
“Cố Thành Trung, coi chừng mẹ của cậu, nếu miệng bà ta còn nói ra những lời không sạch sẽ nữa thì đừng trách sao tôi lại độc ác. Dù sao giữa tôi và bà †a cũng có ân oán không nhỏ, hơn nữa tôi cũng không sợ cậu trở mặt.”
“Phó Minh Tước!”
Cố Thành Trung gắn từng chữ nói.
“Đây chỉ là lời cảnh cáo, nếu như có lần sau thì tôi nói được làm được. Nếu cậu có gan thì giết tôi đi.”
Phó Minh Tước mạnh mẽ nói, không có một chút sợ hãi.
Minh Diệp đi theo nhà họ Quý, vợ của anh ta cũng khó có thể phục hồi.