“Xem khỉ diễn xiếc đi”
Mấy người Tê Thiên, không ngừng chiến đấu với đội lính đánh thuê, sức lực đã tiêu hao mất bảy mươi phần trăm, có thể nhìn thấy hiện tại bọn họ chiến đấu không thể khí thế mạnh mẽ như lúc đầu.
Nhìn sang toàn bộ phòng khách, còn có ít nhất mười sáu, mười bảy đội lính đánh thuê đang nhìn chằm chằm vào như hổ đói.
Mấy người Tê Thiên sau khi đánh xong một với một đội ai cũng đứng đó thở hổn hển, chính bản thân Tê Thiên cũng cảm thấy rất mệt mỏi.
“Làm thế nào bây giờ, bọn họ còn rất nhiều người, nếu tiếp tục đánh, chúng ta nhất định không chống đỡ được” Trần Minh Quang đã toát đây mồ hôi, vừa mới đưa tay lên lau đi, lập tức trán anh lại bị mồ hôi phủ kín.
“Không có cách nào khác, chỉ có thể tiếp tục chiến đấu”
Hàn Như Ôn cắn răng nói Viên Suất cùng Vĩ Cường không lên tiếng, tranh thủ lấy lại thể lực, hai bọn họ đã nhìn thấy vẫn còn một đội lính đánh thuê, sắp đi tới đây.
Nữ đội viên tên gọi là Tâm Thất, năng lực kém nhất, lúc này hai chân đã phát run, tức là cơ thể cô đã đến giới hạn rồi.
“Hy vọng có thế đánh cho bọn họ biết sợ, nếu không tất cả bọn họ đều đến đây, chúng ta hôm nay có lẽ sắp không trụ nổi rồi” Tê Thiên nói.
Trình Hoài Thấm liếc nhìn rồi đứng sang một bên, Trương Thác trong tay đang cầm một cái chân gà tây, thấp giọng nói: “Trương Ức Thùy, anh nhanh tới đây giúp đi, chúng đang cùng nhau ở trên một con thuyền, nếu như hôm nay chúng ta bị đẩy ra ngoài, tôi tin là chuyện này với anh cũng không phải chuyện tốt gì”
“Mấy người tự mình chuốc lấy, sao phải kéo tôi xuống nước cùng?” Trương Thác trợn tròn mắt.
“Anh có ý gì?” Trình Hoài Thấm nhíu mày.
Trương Thác chỉ tay vào đám lính đánh thuê trong nhà, nói: “Căng mắt ra mà tìm xem, trong đó có bao nhiêu người, đánh từng người một, tôi liên thủ với bọn họ cũng mệt lắm rồi.”
“Nếu không, chúng ta phải làm sao đây? Bọn họ đều nhắm vào chúng ta!” Trình Hoài Thấm cảm thấy có chút tủi thân.