“Diệp Ly! Ngươi thật giỏi. . . .” Liễu quý phi tức giận đến trắng bệch, oán hận nhìn Diệp Ly nói.
Diệp Ly nhàn nhạt nhìn nàng một cái, xoay người hướng cửa cung bước tới. Hai cung nữ kia cuống quít trốn sang hai bên, chỉ sợ nếu chặn lại thì sẽ bị nữ sát tinh trước mắt phế bỏ một cái tay.
Vừa ra khỏi cửa cung, đám người Phượng Chi Dao, Trác Tĩnh đứng đó nhìn chằm chằm, thấy sắc mặt Diệp Ly có chút khó coi, Phượng Chi Dao có chút bận tâm hỏi: “Vương phi, đã xảy ra chuyện gì? Hoàng thượng không tin lời chúng ta sao?” Diệp Ly khoát tay nói: “Không có chuyện gì, Hoàng thượng tin hay không đợi ngày mai sẽ biết. Phân phó xuống dưới Định Vương Phủ tùy thời đề phòng, nếu ngày mai trong cung không có động tĩnh gì. . . . . .” Phượng Chi Dao khẽ biến sắc, thấp giọng nói: “Vương phi tính điều động Mặc gia quân sao? Chỉ sợ Hoàng thượng sẽ lấy đó làm cái cớ để đối phó Định Vương Phủ .” Diệp Ly quay lại nhìn hắn: “Hiện tại Hoàng thượng không có cớ thì sẽ không đối phó với Định Vương Phủ sao? Huống chi. . . Nếu lần này là thật, Tây Lăng nhất định thế tới dồn dập. Vạn nhất đã muộn thì tương lai chiến sự chẳng phải vẫn là chúng ta phải gánh sao. Ngươi yên tâm, binh lực phụ cận kinh thành tạm thời không cách nào điều động. Hoàng thượng có muốn kiếm cớ cũng tìm không được. Trác Tĩnh, chút nữa trở về, gọi Tần Phong đến gặp ta.”
“Tuân lệnh” Trác Tĩnh trầm giọng nói, “Ám hiệu nói tình báo vừa đưa đến. Gần đây binh mã ở biên cảnh Tây Lăng từ một tháng trước đã bắt đầu rục rịch. Chỉ sợ tin tức của Mộc Kình Thương là sự thật.”
Ánh mắt Diệp Ly lãnh đạm, “Vương gia nói không sai, những phế vật ở biên quan kia đúng là nên thay! Hồi phủ!”
Ngày thứ hai lâm triều, Hoàng đế cũng không nhắc tới chuyện Tây Lăng sắp xuất binh.
Ngày thứ ba, trong cung vẫn không truyền ra bất cứ tin tức gì.
Ngày thứ tư sau khi lâm triều, hoàng đế triệu kiến mấy thân tín tới ngự thư phòng kiến giá. Lại như cũ cũng không có tin tức điều động binh mã lương thảo.
Không khí Định Quốc Vương phủ cũng vì trong cung yên lặng mà càng thêm trầm trọng, Diệp Ly ngồi trong thư phòng nghe xong chuyện một ngày cùng tình hình lúc lâm triều, có chút mỏi mệt nhắm lại hai mắt, trầm giọng nói: “Tần Phong.”
“Có thuộc hạ.” Tần Phong trầm giọng đáp.
“Hủy bỏ khảo hạch đã định, tối nay ngươi tự mình dẫn đội lên đường dùng hết tốc lực chạy tới biên quan.”
Tần Phong không chút do dự đáp: “Thuộc hạ lĩnh mệnh.”
Diệp Ly ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Ta không phải muốn ngươi dẫn người tới biên quan trước để tham chiến. Cho dù các ngươi lấy một địch trăm cũng không ngăn được mười vạn đại quân. Đến biên cảnh thì phân ra, điều tra tất cả tin tức về chiến cuộc Tây Lăng.”
Tần Phong gật đầu nói: “Thuộc hạ đã hiểu.”
“Đi đi.”
Chiến sự bộc phát nhanh hơn so với tưởng tượng của Diệp Ly, bởi vì ngày Tây Lăng xuất binh cũng không phải là mười lăm tháng tám, mà là mùng chín tháng tám. Đợi đến mười lăm tháng tám thì tin tức Tây Lăng xâm lấn đã truyền vào Sở kinh rồi. Mà càng làm cho người khiếp sợ, lần này là Tây Lăng Trấn Nam Vương tự mình dẫn năm mươi vạn đại quân tiến công Đại Sở, thề rửa sạch nhục nhã năm đó bại bởi Mặc Lưu Danh. Đại quân Tây Lăng nghỉ ngơi dưỡng sức mấy năm, một đường thế như chẻ tre, một ngày đã đi qua hai thành trì, trong khoảng thời gian ngắn làm cả Sở kinh phải chấn động, Diệp Ly thân là đương gia chủ mẫu của Định Quốc Vương phủ cũng bị Hoàng đế triệu vào cung nghị sự.
Sau mấy ngày, Diệp Ly lần nữa bước vào Ngự thư phòng nhưng tình hình cùng lần trước lại hoàn toàn không giống. Một bước vào Ngự thư phòng, rõ ràng cảm giác được hơi thở ngưng trọng trong thư phòng. Diệp Ly nhìn lướt qua mọi người trong ngự thư phòng, Thừa tướng, Mộc Dương hầu, Trấn quốc tướng quân, Nam hầu, thế tử Nam Hầu, Lãnh Kình Vũ, Hoa lão quốc công, còn có một nam tử trẻ tuổi Diệp Ly nhìn có chút quen mắt nhưng cũng không nhận ra. Hắn không có quan hàm quan phục, mà mặc áo lụa đứng bên án Mặc Cảnh Kỳ. Diệp Ly nhíu nhíu mày, trực giác cảm thấy nàng không thích người này. Trong đôi mắt tinh ranh của người này mang theo nồng đậm tính toán, phá hư dung nhan được coi là tuấn mỹ. Diệp Ly nhàn nhạt hạ mắt, tám người trong thư phòng, Thừa tướng, Mộc Dương hầu, Trấn quốc tướng quân đều là tâm phúc của hoàng đế, Nam hầu xưa nay không màng thế sự mặc dù, Hoa lão quốc công thân cận Định Vương Phủ nhưng tuổi tác đã cao nên ở nhà nhàn rỗi đã nhiều năm.
“Diệp Ly tham kiến hoàng thượng.” Diệp Ly nhẹ nhàng phúc thân.
“Chúng thần tham kiến Định Quốc Vương phi.” Mọi người cũng cùng hướng nàng hành lễ.
Mặc Cảnh Kỳ có chút tâm phiền ý loạn phất tay nói: “Định Vương phi miễn lễ, hôm nay tám trăm dặm biên quan chiến sự kịch liệt, Định Vương phi đã nghe nói?”
Diệp Ly gật đầu, Mặc Cảnh Kỳ cau mày nói: “Các khanh có ý kiến gì không?”
Hoa lão quốc công lên trước một bước nói: “Tự nhiên là lập tức phái binh trợ giúp, ra sức đánh đuổi quân xâm lược Tây Lăng, không thể để cho Tây Lăng đắc ý nghĩ rằng Đại Sở ta dễ bắt nạt!”
Mặc Cảnh Kỳ cau mày nói: “Lão quốc công hẳn cũng đã biết, Tây Lăng là Trấn Nam Vương Tây Lăng tự mình lãnh binh. Năm đó mặc dù Trấn Nam Vương bại dưới tay Nhiếp chính vương nhưng cũng không phải kẻ bất tài, ở Tây Lăng xưa nay cũng mang danh Chiến thần. Mọi người cảm thấy tướng quân vị kia ai lãnh binh thì thích hợp?”
Mộc Dương hầu và Trấn Quốc tướng quân nhìn nhau một chút, cũng không nhịn được mànhăn mày . Hoa lão quốc công hừ nhẹ một tiếng, tiến lên một bước nói: “Cựu thần mặc dù đã già, nhưng nguyện ý lãnh binh xuất chinh, giương cao quốc uy của Đại Sở ta.”
Lời này vừa nói ra, Mộc Dương hầu vàTrấn Quốc tướng quân cũng không khỏi biến sắc, Lãnh Kình Vũ cùng thế tử Nam Hầu phía sau cũng đứng ra khỏi hàng nói: “Thần nguyện ý lãnh binh xuất chinh, giương cao quốc uy Đại Sở ta.”
Mặc Cảnh Kỳ nhìn qua hai người, hài lòng cười nói: “Lão Quốc công nói quá lời, lão Quốc công tuổi đã quá thất tuần, chính là an nhàn hưởng phúc mới đúng, nếu còn để cho Quốc công lãnh binh xuất chinh, chẳng phải để cho đàn ông nam nhi Đại Sở ta không đất dung thân sao? Các khanh nghĩ như thế nào?”
“Hoàng thượng anh minh.”