Thanh Lâm bất ngờ nhớ lại Huyết Yêu đã đưa cho cậu và Tuấn Tú mỗi người một viên đan dược và nói chỉ khi nào thật sự cần thiết mới nuốt lấy nó. Bây giờ không cần thiết thì khi nào cần thiết nữa. Thanh Lâm gắng gượng, gắng nghĩ đến viễn cảnh cậu thắng tên Bạch Câu Hồn Trúc Chi sẽ vui mừng và tự hào như thế nào. Chỉ cần thoát khỏi sự kèm cặp của gã này một chút thôi, như vậy cũng đủ cho cậu chuyển bại thành thắng.
Nguyệt Thi cứ ngỡ Trúc Chi kéo mũi tên bắn mình, ả đổi tư thế phòng ngự rành rành. Thế mà Trúc Chi không bắn về phía ả mà bắn về Tiên Nữ ở bên kia. Cô bắn vào tay cầm cây đàn của gã, mũi tên xuyên cổ tay đang cầm đàn của gã. Gã đau đớn buông cây đàn xuống đất.
Tiên Nữ nhìn theo hướng mũi tên bắn tới, gã thấy đứng đó là một cô nương ở độ tuổi trăng tròn là cùng. Nhưng linh khí toát ra từ người cô bé khiến gã rùng mình. Ngay cả Nguyệt Thi đứng đó cũng bắt đầu không còn xem thường cô nữa.
Nguyệt Thi tá hỏa khi thấy mũi tên thứ hai bay ra liền sau đó nhắm ngay cái đầu của Bạch Câu Hồn. Gã nghe được chuyển động của mũi tên liền ngã ra đằng sau né kịp. Thanh Lâm chụp lấy thời cơ nuốt lấy viên đan dược.
Trúc Chi quay sang hét lên cho Nhất Uy nghe:
“Máu của em.”
Nhất Uy biết Trúc Chi đang nhắc nhở mình về điểm yếu chí mạng của Tiên Nữ. Cậu gật đầu ý đã hiểu lời nói của Trúc Chi. Thanh kiếm Kim Quy chợt rung lắc dữ dội trong tay của Nhất Uy. Cậu phấn khích. Cậu từng nghe thần kiếm nói với mình:
“Nếu thanh kiếm tỏ ra phấn khích trong tay của cậu, khi đó nó đã sẵn sàng nghe lời cậu rồi đấy. Và ta cũng chẳng cần ra mặt giúp cậu nữa. Ta hoàn toàn trở thành thanh kiếm của cậu rồi.”
Nhất Uy không cho Tiên Nữ có cơ hội nhặt lại cây đàn, cậu chém một nhát cây đàn đứt ra làm đôi. Ấy vậy mà từ không khí lại xuất hiện ra một cây đàn hoàn toàn nguyên vẹn chuẩn bị rơi vào tay Tiên Nữ một lần nữa. Câu phải hành động trước, cậu bay vào chém trước ngực gã Tiên Nữ khiến gã thối lui, gã phải khó lắm mới đứng vũng.
Tiên Nữ nhận ra cậu con trai trước mặt không phải hạng tép riu. Nhất là ánh mắt của cậu ta đã thay đổi, không đơn thuần chỉ là sự lạnh lùng mà còn chứa luôn sát khí trong đó. Gã phải cẩn thận hơn khi đối phó với cậu ta, đặc biệt là khi cây đàn của mình bị chém làm đôi.
Nhất Uy rạch một đường dài trên tay của mình, cậu nhỏ từng giọt máu lên thanh kiếm cho đến khi nó nhuốm đầy máu của cậu. Cậu nở một nụ cười hiếm hoi, nụ cười khiến vẻ đẹp trở nên tà mị. Tiên Nữ nhìn đến ngẫn ngơ.
Tiên Nữ không hiểu tại sao Nhất Uy lại tự làm mình bị thương trong khi đang đánh nhau với gã. Trả lời cho câu hỏi của gã là hành động vô cùng dứt khoát của Nhất Uy tiếp theo, cậu bay người lên không đâm một nhát chí mạng vào be sườn của Tiên Nữ. Gã rú lên đau đớn.
Thanh kiếm được tẩm máu phượng hoàng chính là điểm mù của gã. Hai mắt của Tiên Nữ hóa đỏ, đôi môi tím tái, gương mặt xanh xao nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trên tay Nhất Uy. Vết thương rát bỏng nơi be sườn khiến gã hơi loạn trí óc. Đây là máu phượng hoàng, chỉ có máu phượng hoàng mới làm thân thể của gã cháy bỏng như thế.
Tiên Nữ khò khè:
“Ngươi là ai? Phượng hoàng đâu còn tồn tại nữa. Lẽ nào ngươi là một phượng hoàng còn sót lại?”
Nhất Uy cười cười nói:
“Ngươi cứ biết ta chính là khắc tinh của ngươi. Trên đời này duy chỉ có ta mới hạ được ngươi.”
Nhất Uy lại tiếp tục chém giết một lần nữa. Lần này, Tiên Nữ đã đề phòng hơn. Gã dùng toàn lực đối phó với Nhất Uy. Gã dùng cây đàn cản lại nhát kiếm từ phía cậu. Hai người cứ giữ tư thế đến năm phút vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.
Thanh Lâm sau khi nuốt viên đan dược liền cảm thấy máu nóng sôi trào. Năm giác quan của cậu đều cảm nhận được mọi thứ xung quanh, nhất là thị giác, giờ đây cậu đã có thể nhìn thấy những linh hồn quỷ dữ ở khắp nơi xung quanh mình. Cậu còn cảm nhận được hơi thở của Bạch Câu Hồn ở bên cạnh.
Bạch Câu Hồn không thể chạm vào người Thanh Lâm một lần nữa, và điều đó khiến gã hơi choáng. Gã nào biết được viên đan dược mà Thanh Lâm nuốt vào chính là viên đan dược chứa một chút sức mạnh của Huyết Yêu mà trước đó hắn từng trao cho Trúc Chi uống một lần. Viên đan dược này có tác dụng khiến cho người phàm có được sức mạnh của Huyết Yêu trong một khoảng thời gian ngắn. Huyết Yêu chắc rằng với sức mạnh của hắn dù trong khoảng thời gian ngắn, Thanh Lâm cũng sẽ thắng chắc mấy tên vô dụng. Lần trước không phải Trúc Chi cũng thắng được Bạch Lam hay sao.
Thanh Lâm tung người lên không trung cao thật cao. Cậu có thể chạm vào từng đợt gió đang phả vào gương mặt cậu, dù có hơi cay mắt nhưng cậu rất vui. Thì ra cảm giác tự mình bay được lên không trung vui thế này.
Thanh Lâm ngưng hưng phấn, thay vào đó cậu bay sà xuống rất gần Bạch Câu Hồn và bắt đầu dùng thanh bảo bối giết gã. Hai người giằng co qua lại, Thanh Lâm chém hụt mấy lần vào mi tâm của Bạch Câu Hồn.
Bạch Câu Hồn chuyển từ vị trí rút linh hồn sang đánh nhau trực diện. May mà Thanh Lâm biết một chút võ thuật nên cản đòn của Bạch Câu Hồn rất dễ dàng. Gã này ngoài bàn tay khô quắt với bộ móng dài ngoằm chẳng có vũ khí nào đáng sợ nữa cả, chỉ có thể đánh với Thanh Lâm bằng tay không.
Thanh Lâm nhớ ra có một lần Trúc Chi đã kể về việc cô hội ngộ cùng Bạch Câu Hồn trong bệnh viện và sau ót của gã chính là điểm chết. Lần đó cô cũng dùng thanh Bảo Bối này đâm mạnh vào ót của gã mới khiến gã đó chết tươi. Bạch Câu Hồn này cũng cùng loại với Bạch Câu Hồn đó mà thôi. Chúng đều có yếu điểm giống nhau. Nghĩ thế, Thanh Lâm xoay người về phái sau của gã, cậu phi người lên đạp lên lưng của Bạch Câu Hồn. Cậu ghì chặt cái đầu của Bạch Câu Hồn xuống, dùng toàn lực dồn lên tay cầm thanh đoản kiếm trực tiếp đâm mạnh vào ót Bạch Câu Hồn.
Bạch Câu Hồn cảm nhận nguy hiểm ngay đằng sau lưng mình. Nên khi Thanh Lâm vừa định hạ một đao, gã đã nhanh chóng phi người lên cao kéo cả Thanh Lâm lên trên mái tòa thành gần đó. Thanh Lâm chới với rời khỏi người gã. Gã nhanh chân đá vào bụng của Thanh Lâm khiến cậu văng sang một bên. Cậu lăn qua lăn lại trên mái nhà đầy đau đớn.
Mộng Tinh ôm lấy vết thương mà Nhất Uy đã đâm gã trước đó, nhớ lại khoảnh khắc ấy gã tưởng chừng như đã chết rồi, may mà thanh kiếm đâm nhích ra một chút so với tim của gã. Gã đứng đó ngó nhìn hết người này đến người kia đánh nhau và bị Thanh Lâm làm cho giật mình.
Mộng Tinh biết Nhất Uy chính là đứa con của Kim Quy không sai vào đâu được, việc cậu dùng được thanh kiếm kia chứng tỏ cậu là hậu duệ của Kim Quy rõ ràng rồi. Trúc Chi cũng có linh lực cao, điều khiến hắn bất ngờ chính là màu tóc lẫn màu mắt của cô chuyển màu liên tục mỗi khi cô gặp nguy hiểm; và mỗi lần như thế cô lại mạnh lên rất nhiều. Vô Ảnh bị nhập xác nếu như gã đoán không nhầm, như vậy Vô Ảnh mạnh cũng là điều dĩ nhiên. Khó hiểu nhất chính là tên con người gà mờ Thanh Lâm kia, cậu ta đột nhiên gia tăng sức mạnh như vây không phải rất kì lạ sao. Gã để ý thằng bé có nuốt một viên đân dược trước khi bộc phát sức mạnh tiềm ẩn đó. Liệu viên đan dược kia có liên quan đến kẻ đứng sau đám nhóc kia hay không?
“Nguy rồi.”, Mộng Tinh thốt lên, “Đây không phải điệu hổ ly sơn hay sao?”