Tuy rằng khẳng định lão nhân không có dùng ra toàn lực, nhiều nhất chỉ dùng một thành lực lượng, nhưng một thành lực lượng của Khai Thiên Cảnh cũng đủ để đập chết Ích Địa tam trọng thiên!
Ngoài ý muốn! Cực kỳ kinh ngạc!
Tiểu tử Chu Hằng này đến tột cùng đạt tới độ cao như thế nào?
Lão nhân võ vàng lộ ra vẻ mặt thẹn quá thành giận, lại hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý mặt mũi ra tay lần nữa. Lần này, đúng là lão thật sự nổi giận rồi, một chưởng tung ra bao phủ toàn bộ Đấu Thú Trường!
Tấn Vân Lưu Quang Bộ dù có lợi hại đi nữa cũng không có đất dùng võ!
Thật không biết xấu hổ mà!
Rõ ràng ỷ lớn hiếp nhỏ, mà còn lợi dụng cấm chế của Đấu Thú Trường, hạn chế Chu Hằng phát huy thực lực. Con bà nó! Lão già này quả thực da mặt dày đến không biết xấu hổ mà!
Trên khán đài của Đấu Thú Trường lập tức vang lên một tràng tiếng thở dài.
“Ầm!”
Lại tiếp một bóng người phá mỡ cấm chế bay vào Đấu Thú Trường, tiện tay đánh ra một quyền hướng về phía trước, chưởng ảnh to lớn kia lập tức bị đánh nát tan thành ngàn vạn mảnh vỡ.
– Nam Cung Trường Không! Đủ rồi!
Người thứ hai lạnh lùng nói, lại là một văn sĩ nhìn qua cũng chỉ 40 tuổi, tràn đầy phong thái nho nhã.
– Thiên Quân Tử! Ngươi muốn ra mặt thay tiểu tử này sao?
Lão nhân võ vàng được gọi là Nam Cung Trường Không, không vui nhìn văn sĩ trung niên kia.
– Ngươi muốn chiến, vậy thì chiến đi!
Văn sĩ trung niên Thiên Quân Tử không để ý chút nào nói.
– Ha ha… Mọi người đều là người trong nhà, làm gì tổn thương hòa khí như vậy!
Lại thêm một người bay bắn vào, là một ngoan đồng chỉ chừng 11, 12 tuổi, có thể nói giọng điệu lại làm ra vẻ ông cụ non dạy đời.
Có thể tự do ra vào Đấu Thú Trường, thì tất nhiên là tu vi Khai Thiên Cảnh, người thứ ba nhìn như ngoan đồng, nhưng hẳn nhiên là tu luyện công pháp đặc thù gì đó, mới có thể nhìn qua giống một đứa nhỏ.
– Một năm sau, hai người này tái chiến một trận!
Nam Cung Trường Không dừng một chút, nói tiếp:
– Trong một năm này, lão phu sẽ đích thân chỉ dạy! Hừ… Lão phu cũng muốn nhìn lại xem tiềm lực của một Thiên linh thể!
Lão nâng Tỉnh Thiên lên, thân hình nhoáng một cái, trong nháy mắt biến mất.
– Thiên Quân Tử! Ngươi muốn thu đứa nhỏ này làm đồ đệ sao?
Ngoan đồng quét mắt nhìn Chu Hằng, rồi quay sang hỏi Thiên Quân Tử.
Thiên Quân Tử quay đầu nhìn Chu Hằng, nói:
– Tiểu tử! Ngươi có bằng lòng bái làm môn hạ lão phu hay không?
Chu Hằng ngẫm nghĩ một lúc, ôm quyền nói:
– Đa tạ tiền bối tương trợ! Tuy nhiên vãn bối phải để tiền bối thất vọng rồi, vãn bối còn không có ý định bái sư!
Bái vào tông môn so với bái sư là hai chuyện khác nhau, võ giả liên tiếp đổi môn phái cũng không phải là chuyện hiếm thấy, nhưng nếu đã bái sư thì một ngày là sư cả đời là sư. Không được sư phụ cho phép ngay cả đổi vị sư phụ khác đều không được, nếu không ắt sẽ bị mọi người phỉ nhổ.
Chu Hằng cũng không muốn tự mình mang gông xiềng. Hơn nữa tuy rằng hắn chịu ân tình của đối phương, nhưng dù Thiên Quân Tử không ra tay hắn cũng không phải không có đối sách, cùng lắm thì để cho bí mật của Cửu Huyền Thí Luyện Tháp lộ ra ánh sáng mà thôi.
– Tiểu oa nhi khẩu khí thật là lớn!
Ngoan đồng lại nhìn lướt qua Chu Hằng một cái. Sau đó cười ha hả, nói:
– Tuy nhiên rất hợp với khẩu vị của lão phu! Lão phu họ Tiêu, về sau nếu có người khi dễ ngươi, cứ báo tên hiệu Tiêu Vũ Ngân ta là được!
Nói xong, thân hình hắn nhảy lên, liền rời khỏi Đấu Thú Trường.
Thiên Quân Tử có chút luyến tiếc nhìn Chu Hằng một cái. Tiểu tử này tuy rằng chỉ có Nhân linh thể tam tinh, nhưng huyết mạch lực cũng không thể đại biểu hết thảy. Trên lịch sử từng có rất nhiều người là phàm thể tiến vào Kết Thai Cảnh, thậm chí cảnh giới tối cao. Ví dụ, như lão chính là phàm thể, không phải vẫn đạt tới Khai Thiên Cảnh, trở thành nhân vật cấp bậc lão tổ của Hàn Thương Quốc hay sao.
Đáng tiếc, Chu Hằng lại không chịu bái làm môn hạ của mình!
Đạt tới cảnh giới như lão, sở cầu cũng không phải là hai chuyện đột phá cảnh giới cao và tìm kiếm một truyền nhân có thể kế thừa y bát của mình. Mà vì giới hạn trong tư chất và công pháp tu tập, cơ bản lão không có hy vọng đột phá Sơn Hà Cảnh, bởi vậy kế thừa y bát trở thành đại sự hàng đầu của lão.
Chu Hằng các mặt đều hợp với khẩu vị của lão, đáng tiếc lại bị cự tuyệt!
Với thân phận của lão tự nhiên sẽ không quấn lấy không rời, cũng chỉ có thể thầm than một tiếng rồi rời đi. Đương nhiên lão cũng không buông bỏ ý nghĩ thu Chu Hằng làm đồ đệ, dù sao lão và Chu Hằng đều có thọ nguyên thật dài, chậm rãi lôi kéo thôi.
Theo ba đại cường giả Khai Thiên Cảnh rời đi, trận chiến giữa Chu Hằng và Tỉnh Thiên cũng chấm dứt, mà danh tiếng của Chu Hằng cũng càng thêm vang dội.
Trước đây tuy rằng hắn đã từng một lần chiến thắng Tỉnh Thiên, nhưng ở thời điểm đó Tỉnh Thiên cũng chỉ là Địa linh thể thập tinh, hiện tại không ngờ đã là Thiên linh thể, hơn nữa còn cao hơn Chu Hằng một tiểu cảnh giới.
Chiến thắng Tỉnh Thiên đầy đủ mười phần như vậy, tự nhiên danh tiếng của Chu Hằng càng thêm vang dội.
Mà để cho nam nhân đế đô hâm mộ, thì lại là lời mời của Tiêu Họa Thủy!
Có thể tiến vào khuê phòng của vị vưu vật xinh đẹp này là ước mơ tha thiết của bao nhiêu nam nhân đế đô, có một số nam nhân nguyện ý dùng hết thảy tài sản của mình để đánh đổi với Chu Hằng lần này có thể có cơ hội đêm xuân gần gũi với Tiêu Họa Thủy.
Chu Hằng không bài xích nữ sắc, thậm chí có thời điểm còn có phần trầm mê, nhưng so với trèo lên võ đạo, thì điều đó lại bé nhỏ không đáng kể!
Tiêu Họa Thủy không có nuốt lời, vào lúc ban đêm liền gửi tới thiếp mời cho Chu Hằng. Đáng tiếc Chu Hằng xem cũng không xem liền ném qua một bên. Cảnh này nếu để cho những nam nhân đế đô kia biết được, khẳng định sẽ đấm ngực giậm chân tức đến hộc máu.
Ngươi nha, không muốn tới có thể nhường cho ta mà!
Ngày hôm sau Chu Hằng lại lần nữa bị đòi vào hoàng cung.
Hắn bị cưỡng ép nhận một nhiệm vụ, đi tới Thiên Linh Thành là thành thị biên cảnh của nước láng giềng Thủy Nguyên Quốc để cứu một người.
Không chỉ có hắn, cùng đi còn có bốn võ giả Sơ Phân Cảnh khác, ba nam một nữ, một người trong đó là một lão nhân hơn 300 tuổi, tên là Hàn Đào, ba người kia là người sống sót từ Đại Diễn Thịnh Hội lần này, theo thứ tự là Lâm Chí Hòa, La Nhuận Thiên và Thi Vũ Lạc.
Chuyến đi này do Hàn Đào dẫn dắt đội ngũ, không phải bởi vì lão tu vi cao nhất, chiến lực mạnh nhất, mà là kinh nghiệm của lão phong phú, dù sao lão đã sống hơn 300 năm.
– Bệ hạ! Vì sao nhiệm vụ này phải là chúng ta làm?
Chu Hằng không xu nịnh không kiêu ngạo hỏi Nam Cung Hoành ngồi trên hoàng tọa. Hắn ngay cả Khai Thiên Cảnh đều chính diện đối địch, thì đâu có lý nào lại sợ Nam Cung Hoành chỉ là Ích Địa Cảnh.
– Lớn mật! Ngươi có tư cách gì chất vấn?
Ngồi ở phía sau, Lan Phi khiển trách lộ sát khí nồng đậm.
Bởi vì Chu Hằng nói một câu dùng 1000 linh thạch mua nàng, nàng đã hoàn toàn hận tên Chu Hằng. Ở thời điểm Đại Diễn Thịnh Hội nàng đã vận dụng lực lượng muốn hủy diệt Chu Hằng. Nữ nhân này phát ác độc đến mức có thể còn lợi hại hơn so với nam nhân. Ngày đó khi ở trong cửa động cũng không chỉ có một mình Chu Hằng, nàng cũng không chút do dự mở ra sát khí làm chết oan một số mạng người, mà không mảy may để ở trong lòng…
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 130: Luôn Có Người Vô Sỉ