Cuối tháng mười hai, thời tiết Bắc Kinh đã rất lạnh, trên khung bóng rổ phủ một lớp sương mỏng.
Ngô Sở Úy đã rất lâu không đến đây đánh bóng, hiện tại y toàn đến phòng tập thể thao chính quy, còn có huấn luyện viên ở cạnh chỉ dẫn, đường nét cơ bắp trên người càng lúc càng xinh đẹp.
Nhưng chạy nhảy ở sân bóng rổ rộng rãi lại đơn giản này, tâm trạng của Ngô Sở Úy đặc biệt thoải mái, máu trên người đều nóng lên, giống như tìm được kích thích mà lúc trước từng liều mình hướng tới.
Tuy mặc rất nhiều, nhưng động tác không bị trở ngại, tránh trái tránh phải trong sự truy kích của Trì Sính, linh hoạt ứng biến, thành thạo điêu luyện. Bỗng nhiên xoay người, còn chưa nhảy lên, mông đã bị hai bàn tay giữ chặt.
Một năm trước cũng bị Trì Sính sờ mó kiểu này, lúc đó chỉ cảm thấy tức giận, có mầm lửa xoẹt xoẹt bùng lên. Hiện tại cũng có một mầm lửa xoẹt xoẹt bùng lên, nhưng lại biến thành một loại lửa khác, một loại lửa quỷ có thể khiến chó động dục.
Ngô Sở Úy thở gấp vài hơi, nắm cổ tay Trì Sính nói: “Tôi còn muốn chơi một lát nữa.”
Trì Sính không ép y, hiếm khi thấy y hoạt bát vui vẻ, nên để mặc cho con chó đực này vui đùa. Trải qua một năm rèn luyện, hiện tại động tác úp rổ của Ngô Sở Úy đã nhẹ nhàng ăn khớp, liền mạch lưu loát. Hai tay nắm chặt khung rổ không xuống, cố ý khoe khoang lực cánh tay của mình.
Trong lòng thầm đếm 1, 2, 3, 4…
Khi đếm đến 9, phần eo đột nhiên lắc lư, thân thể mất cân bằng, hai tay trượt khỏi khung rổ.
Trì Sính cứ thế giữ cái mông ấn trên vai, hai tay kẹp chặt eo Ngô Sở Úy, với tay giữ chặt đùi Ngô Sở Úy, bước nhanh lên xe.
Ngô Sở Úy không dám giãy bừa sợ té xuống, lại không muốn bị Trì Sính cưỡng ép như thế, cuối cùng dứt khoát nhấc chân vòng qua đầu Trì Sính, trực tiếp cưỡi trên cổ hắn.
Nếu Cương Tử có ở đây, khẳng định sẽ nói một câu, thằng nhóc cậu thật vô pháp vô thiên, dám cưỡi trên cổ Trì Sính!
Ngô Sở Úy không chỉ dám cưỡi, còn dám trêu ghẹo.
Tay men theo hầu kết của Trì Sính xoay vòng vài lần, vòng đến mức trong lòng Trì Sính nổi lửa, nhưng y lại không đau không ngứa nói: “Lúc nhỏ ba tôi cũng nâng tôi thế này, dẫn tôi đến Thiên Kiều xem bán đại lực hoàn, anh biết cái gì là đại lực hoàn không?”
Trì Sính chỉ biết trên cổ của hắn bị cộm hai viên thịt lớn.
Ngô Sở Úy vẫn tự nói: “Cái người bán đại lực hoàn mặc áo da sát nách, quần đèn lồng, một thân cơ bắp lồ lộ ra, đến giờ tôi vẫn nhớ cái câu người đó quát lên: Nào, nhìn bên này, sao tay tôi lại thô như thế? Sao lại mạnh mẽ như thế? Này, đây là do uống đại lực hoàn tổ truyền. Ôi, ngài nhìn đại lực hoàn này đi, một gói một xâu tiền, ngài dùng mỗi ngày, dùng hằng tháng, dùng hàng năm, ngài sẽ giống tôi… câu sau thì tôi quên rồi.”
Trì Sính chen vào một câu: “Tôi biết.”
Ngô Sở Úy kinh ngạc, “Anh biết? Anh cũng từng nghe? Câu sau là gì?”
“Mọc hai trái trứng lớn nặng trình trịch.”
Ngô Sở Úy đầu tiên là sửng sốt, sau đó đột ngột vung hai đấm vào cổ Trì Sính, bà mẹ anh, sao lại kéo lên tôi rồi hả?
Trì Sính đi vòng đường xa, Ngô Sở Úy nói quá hưng trí nên cũng không phát hiện. Tay sờ má Trì Sính, sờ đến phần râu cưng cứng, đột nhiên nhớ đến người cha đã mất của mình.
“Tôi nhớ ba tôi.” Ngô Sở Úy nói.
Trì Sính mở miệng: “Không sao, có ba nuôi đây.”
Ngô Sở Úy mất nửa ngày mới hiểu ra, “Mẹ, anh nói ai là con hả?”
“Túi Dấm Nhỏ là con của tôi, cậu là anh trai của Túi Dấm Nhỏ, vậy cậu không phải là con tôi thì ai là con tôi?”
Ngô Sở Úy lấy điểu cứng chọt lên cổ Trì Sính, tức giận nói: “Có tin tôi lấy thứ này đâm lỗ trên cổ anh không hả?”
“Không cần dùng tới đâu.” Trì Sính trầm giọng mở miệng: “Dùng hai trái trứng của cậu nện, mỗi bên một hố.”
Ngô Sở Úy tru lên, tiếp theo bị Trì Sính nhét vào xe.
Khương Tiểu Soái đứng cách đó không xa, trân mắt nhìn đồ đệ vừa tố khổ với mình vui vẻ chui vào trong xe, cái điệu bộ thích chí đó, đã sắp đuổi kịp con chó Bắc Kinh ở nhà hàng xóm tại phố đông rồi.
Thao, còn nói không phải đến đây để khoe khoang?
Âm thầm mài răng, hai chân đá cửa, cơm tối bày lên bàn, tôi ăn một mình!
Một khi Khương Tiểu Soái cảm thấy nghẹn khuất, dạ dày sẽ đặc biệt tốt, hắn chưa từng nói với Ngô Sở Úy, hắn cũng từng có tháng năm trĩu nặng hơn một trăm ký, còn “huy hoàng” hơn Ngô Sở Úy lúc này nhiều.
Đang nhồm nhoàm ăn uống, nâng mắt lên, đối diện đột nhiên có một người ngồi, suýt nữa khiến Khương Tiểu Soái bị nghẹn.
Tôi thao, mẹ nó anh là quỷ quái từ đâu chui ra? Đi đường không có tiếng động gì hết.
Đôi mắt của Quách Thành Vũ quả thật giống như có ác quỷ ám thân.
“Tại sao bày thái độ này với tôi?”
Khương Tiểu Soái chẳng chút để tâm hỏi: “Thái độ gì?”
“Lạnh nhạt.”
“Không phải tôi vẫn luôn như thế sao?”
Quách Thành Vũ dùng hai ngón tay nhẹ nhàng tách đôi đũa, nói: “Trước kia cũng lạnh, nhưng khác với cái lạnh hiện tại, cụ thể khác ở đâu, trong lòng cậu tự biết.”
Khương Tiểu Soái hừ lạnh: “Anh nói thế, là vẫn chưa đoán ra ý đồ của tôi sao?”
“Bỉ nhân bất tài, còn mong bác sĩ Khương chỉ giáo.”
Khương Tiểu Soái đáp trả rất dứt khoát: “Không rảnh.”
Nói xong, cầm đũa muốn gắp đồ ăn, lại bị Quách Thành Vũ giữ chặt cổ tay, trong mắt lóe hàn quang, ngữ khí đột nhiên chuyển lạnh: “Anh đây là thấy người ta thân mật, trong lòng không thoải mái, đem tôi ra trút giận à?”
Quách Thành Vũ không hiểu gì cả: “Tôi thấy ai thân thiết?”
Khương Tiểu Soái quyết không tha: “Anh dám nói anh không phải theo xe anh ta đến đây?”
“Tôi ra ngoài vào giờ cao điểm tan ca, trên đường bị kẹt xe, tôi làm sao biết tôi đi theo xe nào?”
Khương Tiểu Soái ném đũa: “Bớt giả vờ với tôi đi!”
Quách Thành Vũ phát hiện, giữa hai người họ thật sự có hiểu lầm, hơn nữa hiểu lầm này hình như còn không nhỏ.