Chân Văn Quân giận tái mặt nhìn chằm chằm Mãnh Đạt Hãn, Mãnh Đạt Hãn cũng dùng ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, khóe miệng nhấc lên ý cười nắm chắc thành công.
“Ngươi chính là đang uy hiếp ta?” Chân Văn Quân nói, “Ta ghét nhất chính là bị người uy hiếp.”
Mãnh Đạt Hãn ha ha cười, đang muốn nói thêm cái gì đó thì chợt giống như nằm mộng bừng tỉnh, thấy chính mình cùng Chân Văn Quân lại kề sát vào nhau như vậy, kích động “A” một tiếng thật lớn lui về phía sau một bước.
“Ta, ta đây là đang làm cái gì?”
Chân Văn Quân đứng tại chỗ không nhúc nhích. Ánh mắt của Mãnh Đạt Hãn vừa rồi cùng nàng đối chọi gay gắt so với hiện tại hoàn toàn bất đồng, giống như……
Giống như là một người khác.
“Ly hồn chứng.” Vệ Đình Húc nhỏ giọng ở phía sau nàng nói, “Nhất thể song hồn, trên người hắn còn có một hồn phách khác bám vào, tồn tại hai loại tính cách hoàn toàn bất đồng.”
“Ly hồn chứng?” Chân Văn Quân cũng có nghe nói qua chuyện tương tự, một người có hai loại tính cách, giống như hai người thậm chí là nhiều người dùng chung một thân thể.
“Chân nữ lang, vừa rồi ta không phải đã thất lễ chứ?” Mãnh Đạt Hãn nói, “Có đôi khi ta quả thực sẽ như vậy, bỗng nhiên mất đi trí nhớ, vào thời điểm mất đi trí nhớ đã nói cái gì làm cái gì hoàn toàn không nhớ rõ. Có người nói ta khi đó sẽ trở nên đặc biệt đáng sợ, thậm chí……” Mãnh Đạt Hãn ôm lấy chính mình run rẩy không thôi, nhớ tới chuyện này khiến cho hắn vạn phần sợ hãi, “Thậm chí, giết rất nhiều người.”
Chân Văn Quân: “Giết ai? Thần tử của ngươi? Dân chúng?”
“Không. Nghe nói trong lúc ta mất trí nhớ đã mang theo một vạn kỵ sĩ bất chấp ý nguyện phong tỏa biên giới của Tiên vương, lao ra sa mạc, giết sạch các tiểu quốc ở chung quanh, tài bảo và nô lệ bị thu bắt chất thành núi…… Ta hoàn toàn không nhớ được, ta sao có thể làm ra loại chuyện đó?”
Nghe thế Chân Văn Quân mới hiểu được, “Mãnh Đạt Hãn” cái tên này hẳn là không hề đặt sai. Hắn trông có vẻ mong manh yếu đuối, kỳ thực bên trong thân thể hắn còn có một người dũng mãnh vô song.
“Nghe ý tứ này, nếu như ngươi đào tẩu không thú hắn, nói không chừng hắn sẽ đuổi giết ngươi đến chân trời góc biển, cũng có thể san bằng toàn bộ Đại Duật.” Chuyện này càng lúc càng thú vị, Vệ Đình Húc tựa ở phía sau nàng khúc khích cười không ngừng.
“Cũng đừng lấy ta ra làm trò cười……”
Vệ Đình Húc biết Chân Văn Quân rất quật cường, nhất định sẽ không đáp ứng, liền từ phía sau nàng đi vòng ra trước, nói với Mãnh Đạt Hãn:
“Nếu đã đi vào bên trong lãnh thổ Lưu Hỏa quốc, tất nhiên là phải tuân theo tập tục luật pháp của Lưu Hỏa quốc.”
Linh cảm được Vệ Đình Húc sẽ nói cái gì, Chân Văn Quân vội kêu lên: “Tử Trác!”
Vệ Đình Húc lúc này là thật sự nghiêm túc: “Văn Quân nếu đã nhìn thấy mặt bệ hạ, chắc chắn là phải thú ngươi rồi. Để cho Văn Quân mang bệ hạ trở về, chọn ngày thành hôn thì thế nào?”
Mãnh Đạt Hãn: “Ngươi, ngươi nói sẽ giữ lời chứ?”
“Tất nhiên giữ lời, không tin ngươi có thể hỏi nàng.”
Mãnh Đạt Hãn nhìn thấy một tia hi vọng hưng phấn mà truy hỏi Chân Văn Quân: “Thật vậy chăng? Nàng nói chính là sự thật sao?”
Chân Văn Quân không có biện pháp, đành phải gật đầu.
Vệ Đình Húc trong lòng nhất định có kế hoạch, có lẽ là trước tiên tìm được Lưu Hỏa quốc rồi tính sau. Một đường vất vả nếu như bị kẹt lại vì chuyện này thì xem như kiếm củi ba năm thiêu một giờ, chẳng phải là vừa buồn cười lại vừa oan uổng sao?
Thấy Chân Văn Quân ngoan ngoãn nghe lời Mãnh Đạt Hãn mừng rỡ, ôm cổ Chân Văn Quân điên cuồng nhảy cẫng lên.
Chân Văn Quân sắp bị hắn siết đến tắt thở, bĩu môi nói: “Đã như vậy, chúng ta liền khởi hành đi.”
“Nhưng mà…… Quốc sư nếu gặp được người ngoại bang, chắc chắn sẽ muốn giết chết các ngươi.”
“Quốc sư?”
“Đúng vậy. Vào thời điểm mẫu thân ta, Quốc vương đời trước của Lưu Hỏa quốc còn sống nàng cũng đã là Quốc sư, bao nhiêu chuyện lớn nhỏ của quốc gia mẫu thân đều sẽ cùng nàng thương nghị. Lúc mẫu thân lâm trọng bệnh đại tỷ ta chỉ mới mười hai tuổi, mẫu thân liền bổ nhiệm Quốc sư làm phụ chính đại thần, trợ giúp đại tỷ đăng cơ làm vua. Thế nhưng trong vòng tám năm sau đó, trừ đại tỷ ta ra tất cả hoàng tỷ hoàng muội khác đều qua đời, nguyên nhân tử vong vô cùng kỳ quặc, thậm chí còn có người ăn cơm bị nghẹn chết. Ta cùng vương tỷ đều cảm thấy trong đó có điều mờ ám muốn bắt tay vào điều tra, nhưng Quốc sư lại lấy lý do không thể quấy nhiễu vong linh, không cho ta cùng vương tỷ tới gần quan tài của các nàng.”
Chân Văn Quân nói: “Vương tỷ của ngươi là vua của một nước, Quốc sư vậy mà lại dám ngăn trở nàng.”
“Phải….. Quốc sư quyền thế ngập trời, tất cả những quyết định trọng yếu của quốc gia đều cần Quốc sư xem qua. Vương tỷ cảm thấy Lưu Hỏa quốc nếu vẫn tiếp tục phong tỏa biên giới thì quốc lực sẽ càng ngày càng suy yếu, cho dù có được bao nhiêu mỏ vàng bảo thạch thì lại có ích lợi gì? Vương tỷ nói, hằng hà sa số hoàng kim cùng bảo thạch của chúng ta ở các quốc gia khác có thể bán với giá vô cùng cao, nếu như có thể thông thương cùng các quốc gia khác thì có thể sẽ mang đến tài phú rất lớn. Nàng chủ trương mở cửa biên giới. Nhưng mà chuyện này bị Quốc sư cùng tất cả các đại thần phản đối. Đám đại thần đó tất cả đều là tay sai của Quốc sư, cuối cùng là không có ai ủng hộ vương tỷ! Những năm gần đây vương tỷ vẫn luôn ngấm ngầm đấu tranh cùng Quốc sư, muốn đem vương quyền một lần nữa nắm trở về trong tay chính mình. Đáng tiếc……” Mãnh Đạt Hãn nói đến chỗ này hai mắt đỏ ửng, “Vương tỷ chưa kịp hoàn thành chí hướng của nàng thì đã tạ thế.”
Vệ Đình Húc hỏi: “Nàng là chết như thế nào?”
Mãnh Đạt Hãn rơi lệ lắc đầu: “Ta không biết…… Ngày đó ta ở trong phòng rót sữa ngựa, A Hộ chạy vọt vào nói cho ta biết vương tỷ đã chết…… Vương tỷ hùng tâm tráng chí một lòng muốn cai trị thật tốt Lưu Hỏa quốc, không nghĩ tới nàng cũng trốn không thoát. Đến bây giờ ta vẫn không thể tin tưởng tất cả tỷ muội đều đã tạ thế, chỉ còn lại một mình ta……”
“Trong lòng ngươi biết rõ ai là hung thủ.” Vệ Đình Húc nói, “Càng biết rõ người chết tiếp theo sẽ là ai. Cho nên ngươi mới năm lần bảy lượt mà chạy trốn, muốn thoát khỏi ma trảo của Quốc sư. Nếu như ta không đoán sai Quốc sư đưa ngươi lên ngôi vua, chính là muốn cho mọi người cảm thấy ngươi một nam tử trở thành Quốc vương danh bất chính ngôn bất thuận, đợi đến khi ngươi trở thành mục tiêu công kích của mọi người, đó chính là lúc nàng mưu triều soán vị.”
Hiển nhiên là bị Vệ Đình Húc nói trúng rồi. Mặc dù hiện tại không phải đang ở trong thành của Lưu Hỏa quốc, nhưng sau khi Vệ Đình Húc nói xong Mãnh Đạt Hãn vẫn nhìn quanh quất khắp nơi, sau khi xác định Quốc sư sẽ không đột nhiên từ trong đất chui ra hắn mới chán ngán thất vọng nói: “Là ta vô năng…… Ta không có biện pháp đối kháng cùng Quốc sư, chỉ có thể mù quáng chạy trốn.”
“Quả thực rất vô dụng.” Vệ Đình Húc hoàn toàn không muốn nể nang lưu tình, một câu này nói xong làm cho hắn khóc lớn không ngừng.
“Cho nên, ngươi dự định vẫn tiếp tục vô dụng sao?” Vệ Đình Húc hỏi hắn, “Không phải mọi người được sinh ra đời đều sẽ đứng trên đỉnh cao cường giả. Điều quan trọng không phải ngươi được sinh ra là dạng người gì, mà là ngươi muốn trở thành dạng người gì.”
“Ý của ngươi là……”
“Đánh trả.” Lời nói của Vệ Đình Húc mang theo sự mê hoặc, nét hưng phấn ở sâu bên trong ánh mắt bị Chân Văn Quân vừa vặn bắt gặp: “Ai khiến ngươi thống khổ, ngươi phải hoàn trả lại gấp trăm lần.”
“Nhưng ta, ta không phải đối thủ của Quốc sư.”
“Cho dù không phải đối thủ, có thể đánh nàng mấy quyền thì hay mấy quyền, có thể làm cho nàng nôn mấy ngụm máu thì hay mấy ngụm. Trừ phi ngươi muốn để cho nàng dễ như trở bàn tay không chút trở ngại gì đã đem quốc thổ mà tổ tông ngươi vất vả mở mang gầy dựng nắm vào trong tay. Thứ mà ngươi trân quý nhất chẳng lẽ lại muốn giao cho người mà ngươi thống hận nhất?”
Mãnh Đạt Hãn chuẩn bị quay trở về, trở về Lưu Hỏa quốc cùng Quốc sư quyết chiến một trận.
Lời nói của Vệ Đình Húc làm cho hắn sục sôi ý chí chiến đấu, sau khi quay trở lại xe bò nhẫn tâm quất con bò hai roi, con bò ăn đau dịch chuyển thêm vài bước, vẫn là rất chậm, vẫn bị rơi lại rất xa ở phía sau đoàn ngựa của nhóm người Chân Văn Quân.
Chân Văn Quân hết cách với hắn, đành phải để cho hắn ngồi trên xe ngựa, ra lệnh cho tùy tùng thay hắn đánh xe bò.
Mãnh Đạt Hãn ngồi trên xe ngựa không bao lâu ý chí chiến đấu đều biến thành cảm giác buồn ngủ, tựa vào đầu vai Chân Văn Quân ngủ ngáy khẽ từng cơn. Chân Văn Quân vốn là muốn cùng Vệ Đình Húc thương nghị chuyện Lưu Hỏa quốc, còn chưa nói được hai câu đã bị đè ép một bên vai, đặc biệt khó chịu.
Tử Trác còn không có dán chặt ta như vậy.
Chân Văn Quân âm thầm dịch tới dịch lui muốn hất Mãnh Đạt Hãn ra, không nghĩ tới Mãnh Đạt Hãn không có bản lĩnh gì lớn, nhưng bản lĩnh ngủ mê là hạng nhất, dán trên đầu vai thoải mái liền nhất quyết không dễ dàng rời đi. Chân Văn Quân dịch chuyển một tấc hắn liền bám theo một tấc, bất luận Chân Văn Quân di chuyển như thế nào hắn cũng ngủ đến vạn phần kiên định.
“Ngươi căn bản là đang giả vờ ngủ đi?”
Nếu không phải Mãnh Đạt Hãn dạy cho Chân Văn Quân cách sử dụng Vạn Đạo La Bàn thì lúc này hắn tuyệt đối không tốt số như vậy có thể chảy nước miếng ba thước mà không bị ném ra khỏi xe ngựa.
Hóa ra một vòng chữ nhỏ trong cùng trên la bàn chính là một câu chúc phúc của Lưu Hỏa quốc, ý nghĩa là “Hỷ duyệt an khang, thọ trường phúc miên”.
“Cái quỷ gì vậy chứ? Vậy chẳng phải là hoàn toàn vô ích sao?” Nửa canh giờ trước Chân Văn Quân đưa la bàn cho Mãnh Đạt Hãn bảo hắn dạy nàng cách sử dụng, sau khi nhận được đáp án như vậy Chân Văn Quân chẳng hiểu ra làm sao.
“Có ích a đương nhiên là có ích.” Mãnh Đạt Hãn vội nói, “Câu chúc phúc này là câu mà vào tất cả dịp lễ khánh của Lưu Hỏa quốc chúng ta đều phải nói!”
“Nga? Chúc phúc mà cũng có ích?”
“Thật tình chúc phúc vẫn có ích!”
Chân Văn Quân thật muốn đánh một quyền thật mạnh vào đầu hắn. Một tên ngốc như hắn làm sao đấu được với Quốc sư âm hiểm xảo trá? Cho dù lần này trợ giúp hắn đánh đuổi được Quốc sư, về sau còn cần phải trị quốc an bang. Với đầu óc bã đậu của người này…… làm sao có thể trị quốc an bang?
Hơn nữa người của Lưu Hỏa quốc sao lại thế này? Nàng phỏng đoán tìm hiểu Vạn Đạo La Bàn lâu như vậy cứ mãi suy nghĩ một vòng chữ trong cùng này rốt cuộc có ý tứ gì nhưng trước sau vẫn đoán không ra, còn cho rằng có huyền cơ gì ghê gớm lắm, không nghĩ tới lại là một câu chúc phúc…… Chân Văn Quân chỉ nghĩ tới thôi hai mắt liền trợn trắng.
Rất nhiều chuyện đúng là nàng suy nghĩ quá phức tạp.
Mặc dù có câu chúc phúc chẳng hay ho kia, nhưng lớp cát trắng của Vạn Đạo La Bàn vẫn như trước khiến cho Chân Văn Quân thập phần mê muội. Cát trắng không chỉ có thể ở cách xa ngàn dặm nhận biết được Lưu Hỏa quốc đang nằm ở phương vị nào, mà dựa theo lời của Mãnh Đạt Hãn, bốn vạch canh giờ ở bên trong lại có thể tinh chuẩn chỉ dẫn cho người đi đường thời gian để đi đến phương vị đó, một khi tới đúng thời điểm lớp cát trắng sẽ thay đổi phương vị, nhưng nếu không đúng hạn đến được nơi vốn nên đến thì sẽ gặp phải nguy hiểm. Sự thần thông của la bàn này vượt quá dự liệu của Chân Văn Quân, đến tột cùng là đáy la bàn có huyền cơ hay là lớp cát trắng kỳ diệu? May mà đã dọa cho A Gia hoảng sợ khiến hắn tự động quay về Bị Tức, bằng không nếu la bàn thật sự tặng cho hắn Chân Văn Quân sẽ phải đau lòng lắm.
Nàng muốn mang Vạn Đạo La Bàn trở về Đại Duật, tỉ mỉ nghiên cứu, có lẽ sau này khi hành quân tác chiến có thể phát huy công dụng.
Căn cứ vào chỉ dẫn của Vạn Đạo La Bàn cùng Mãnh Đạt Hãn, các nàng chạy gấp rút suốt một ngày rốt cục cũng tới Lưu Hỏa quốc.
Chân Văn Quân đã chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị giống như lúc ở Cổ Tê quốc trợ giúp Mãnh Đạt Hãn đánh một trận, đánh đuổi Quốc sư sau đó nhận lấy quyền thông thương của Lưu Hỏa quốc. Vốn nàng cùng Vệ Đình Húc đều đang suy tư nếu như tìm được đến Lưu Hỏa quốc thì phải làm thế nào để mở cửa biên giới, gặp được Mãnh Đạt Hãn chính là cơ hội tốt trời ban. Chỉ cần có thể nắm bắt Lưu Hỏa quốc, Vạn Hướng Chi Lộ liền có thể đả thông.
Đánh trận đối với Chân Văn Quân mà nói là một chuyện vui. Bất luận là trận đại chiến Mạnh Lương hay là trận tập kích Nhữ Trữ, đối với nàng vẫn không tính là tận hứng, lại càng không nói đến trận chiến ở Cổ Tê quốc dùng đao mổ trâu mà giết gà. Nếu như Quốc sư của Lưu Hỏa quốc này có thể khiến nàng chiến đấu một trận thỏa thích thì chính là một chuyện tốt cực kỳ.
Nhưng sự tình lại không như nàng sở liệu.
Khi cách cửa thành Lưu Hỏa quốc còn có ba dặm đã nhìn thấy một hàng dọc xe ngựa lạc đà vội vã đi ở phía trước, tựa hồ đang tìm kiếm cái gì đó.
“Là Quốc sư!” Mãnh Đạt Hãn lập tức trốn ở phía sau Chân Văn Quân.
Một nữ tử khoảng bốn mươi tuổi mặc váy dài màu đen trắng xen kẽ, đầu đội mũ cao tay cầm quạt bát quái, nhìn thấy Mãnh Đạt Hãn liền dẫn thị vệ lập tức nghênh đón đồng loạt quỳ xuống: “Quốc vương hỷ duyệt an khang, thọ trường phúc miên!”
Sau khi bái kiến xong Quốc sư tiến lên tỉ mỉ xem xét một phen, sau khi xác định Mãnh Đạt Hãn không có bị thương gì đôi mắt đều đỏ lên, cảm thán nói: “Bệ hạ nếu có gì khổ sở cứ thổ lộ cùng thần, cũng đừng lại không nói một tiếng mà đi ra ngoài…… Thần thật sự lo lắng, chỉ sợ bệ hạ xảy ra nguy hiểm gì.”
Chân Văn Quân đứng ở một bên tỉ mỉ tường tận quan sát nhất cử nhất động của Quốc sư, còn tưởng rằng loại gian thần như Quốc sư đây thế nào cũng phải giống như Tạ Phù Thần hỷ nộ đều không bộc lộ trong lời nói, đa mưu túc trí tất cả đều giấu ở trong bụng. Nhưng nữ nhân này vui mừng rất chân thực ưu sầu cũng rất chân thực, tựa hồ……
Chân Văn Quân thoáng chút suy nghĩ nhìn về phía Vệ Đình Húc, thấy lồng ngực Vệ Đình Húc khẽ phập phồng, giống như vừa hít vào một hơi.
Vệ Đình Húc và nàng đều có cùng một suy nghĩ.