” Kí chủ rõ ràng hai tên đó chắc chắn không phải là đối thủ của kí chủ sao hôm nay người lại hiền lành thế không động thủ?” Lần đầu tiên bổn hệ thống gặp kí chủ là khi cô ấy toàn thân dính đây mà xung quanh xác chết chồng chất. Vài ba cái thứ nhãi ranh này chỉ là một con kiến đối với kí chủ nhà nó thôi.
” Muốn bắt được cọp con thì phải vào hang cọp. Với lại ta cũng đang rất tò mò đứa thần kinh nào dám đánh chủ ý bắt cóc lên người lão nương. Bổn bảo bảo không có hứng thú chơi trò mèo vờn chuột với người bí ẩn đâu. Lát nữa đánh nhanh thắng nhanh dẹp luôn trong một lần cho đỡ mất công! ” Bà mẹ nó chứ lão nương còn chưa có nổi một giây yên bình luôn đó nha, khiếp làm người mà méo có chút xíu lương tâm nào luôn! Ta đảm bảo ta không oánh cho cái đứa ngu chủ mưu đó bầm giập nhừ tử.Nếu như thù này không báo nhất định tên của lão nương sẽ viết ngược lại. Trước nay toàn là bổn bảo bảo bắt cóc người khác chứ nay còn dám bắt cóc bổn bảo bảo thiệt sự sợ hãi mà!
Hệ thống said: Ukm là sợ hãi! Nhưng là sợ hãi thay cho đám người bắt cóc và têm chủ mưu kia thì có. Bổn hệ thống sợ lát nữa kí chủ sẽ chơi chết đám người đó luôn chứ không phải là đánh bầm dập đâu!
Đám bắt cóc sau khi thấy kế hoạch đã thành chúng liền vác cô ra xe ô tô và bắt đầu di chuyển về hướng ngoại thành hoang vắng để tẩu. Còn vì sao biết bọn bắt cóc đi về hướng nào thì cứ trực tiếp uy hiếp hệ thống là biết.
Bổn hệ thống cũng đáng thương lắm chứ cứ đụng cái là dọa tự tử quay về không gian không thù cũng là dọa đánh. Nhà ta có nuôi một kí chủ vừa tham ăn, độc ác lại còn đụng cái là muốn đánh người ta. À không là đánh bổn hệ thống và người ta.
Hai tên vệ sĩ thấy nhiệm vụ quá dễ hoàn thành liền bắt đầu lơ là cảnh giác với Tử Du. Hai tên kia bắt đầu gọi điện báo cáo tình hình và trò chuyện với nhau.
” Trần nhị thiếu gia chúng tôi đã bắt được con bé đó rồi ạ. ” Bọn chúng là xã hội đen tuy có nguyên tắc là sẽ không giết người vô tội như trẻ em và người già.Nhưng bọn chúng không có quyền lựa chọn.
” Được đem nó đến khu nhà hoang ở ngoại ô đi. Tôi đích thân xử lý nhớ canh phòng cẩn thận và nghiêm ngặt tránh cho nó trốn hay người khác cứu nó ” Hừ cuối cùng điểm yếu của lũ khốn nạn Mặc Thiên và Hàn Mặc đã nằm trong tay Trần Lập hắn trò chơi đã chính thức bắt đầu.
Vì trước đây đề phòng Tử Du xảy ra bất trắc Hàn Mặc và Mặc Thiên đã thống nhất cài định vị JPS vào trong một chiếc nhấn và cho Tử Du đeo. Khi phát hiện không thấy Tử Du liền bật định vị phát hiện vị trí là một căn nhà hoang ở ngoại ô liền biết Tử Du đã xảy ra chuyện.
Hàn Mặc nhanh chóng báo cảnh sát còn Mặc Thiên gần nhau rơi vào trạng thái điên loạn và nộ huấn nhanh. Hai người nhanh chóng đi tìm tới địa điểm trong định vị.Còn Diệp Như ở lại chăm sóc Mặc gia gia vì ông ấy đang tự trách với lại ông ấy già rồi sức khỏe yếu.
” Dao nhi thuộc hạ của anh đã bắt được cái con nhỏ xúi quẩy Hàn Tử Du đó rồi.Em muốn tự tay trả thù không.” Trần Lập hắn ta sẽ làm cho Dao nhi trút bỏ hết nỗi uất hận và yên tâm ở bên cạnh hắn ta.
” Kế hoạch của chúng ta đã tiến hành được một nửa rồi nhưng em lo Hàn Mặc và Mặc Thiên sẽ không bỏ qua cho anh và em!” Những tủi nhục mag thời gian qua cô ta phải chịu đựng cũng nên cho con nhỏ đáng ghét đó phải chịu rồi. Nếu như không có nó thì giờ cô ta cũng không phải khổ sở và chật vật như bây giờ.
” Hừ điểm yếu của bọn chúng đang nằm trong tay chúng ta lo gì chứ. Đi anh đưa em đến đó để trút giận! Trút hết những tủi nhục bao năm qua em phải gánh chịu hôm nay anh thay em làm chủ lấy lại công đạo!” Trần Lập hắn sẽ nhanh chóng cho Mặc Thiên và Hàn Mặc biết thế nào là mùi vị đau khổ khi nhìn người mình yêu và quan tâm bị làm hại và chà đạp không thương tiếc.
Tử Du của chúng ta bị hai tên vệ sĩ kia trói vào một cái ghế. Tuy liều lượng thuốc mê bọn chúng cho rất mạnh nhưng đối với Tử Du nó cũng chỉ như là chút xíu rượu mạnh mà thôi không có ảnh hưởng gì cả! Cô vẫn luôn âm thầm quan sát mọi thứ xung quanh chờ đợi thời cơ thích hợp để hành động.