‘Tạ Khâu: Cậu quan tâm đến tôi? Block! Chia tay tình bạn trong ba phút! ’
…
Một ngày trước buổi biểu diễn, tất cả các học viên đã tập trung lại với nhau, và ba người hướng dẫn đã giải thích cặn kẽ về cơ chế của trận chung kết, v.v.
Thứ tự xuất hiện ở màn so tài này không còn là bốc thăm mà theo thứ hạng từ thấp lên cao.
Biên Tri Minh: “Miêu Mạn Ninh là người chơi đầu tiên và Nam Tương Uyển là người cuối cùng. Bạn hiểu ý tốt của tổ chương trình, phải không?” Triệu Lam nói thêm: “Thời gian bỏ phiếu là hạn chế, người cuối cùng thì người hâm mộ qua đường hầu như không thể bình chọn, vì sẽ bước vào phiên kiểm phiếu trong vòng vài phút sau khi biểu diễn, đây là sự ưu đãi mà nhóm chương trình dành cho các thực tập sinh có thứ hạng thấp hơn”
Chung Linh Phi: “Các bạn đều phải tự mình chiến đấu, cố gắng khiến công chúng nhớ mặt, cố gắng thể hiện tốt.”
Tất cả các thực tập sinh đều gật đầu.
Nam Tương Uyển không quan tâm, cô ấy không quan tâm mình ở lượt nào.
Miêu Mạn Ninh bên cạnh nắm chặt tay, nàng xếp thứ mười, nhưng là người chơi đầu tiên, thời gian bỏ phiếu lâu nhất.
Nếu cô ấy thể hiện tốt, có lẽ cô ấy có thể lọt vào vị trí thứ bảy?
Biên Tri Minh tiếp tục nói điều gì đó, yêu cầu mọi người chú ý hơn.
Lần này mọi người không còn có thể quay lại công ty để tạo kiểu tóc nữa, nhưng trong phòng chờ của địa điểm thi đấu, mười thực tập sinh có phòng chờ riêng.
Lần này, tổ chương trình rất sung sức!
Mọi người được lệnh không được ra ngoài vào ngày trước buổi biểu diễn, yên lặng chờ đợi sự xuất hiện của ngày mai.
Cũng rất hiếm khi Nam Tương Uyển nghỉ ngơi cả đêm mà không làm bài tập.
Tuần này, cô tiến bộ vượt bậc!
Cô cảm thấy như cô có thể đi đến một ngôi trường danh tiếng!
Cô đến thế giới này được hai tháng, đầu tiên là tham gia ghi hình cho một chương trình kín, không biết gì, nhận một đống nhiệm vụ kỳ quặc, sau đó còn phải chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh đại học.
Cô thậm chí không có thời gian để xúc động.
Quá mệt mỏi.
Cô nhớ quân sư bụng đen, quân phán đáng yêu biến thái, và ba vị tướng dưới trướng.
Cô nhớ em họ của mình…
Cô nhớ con ngựa mây màu đỏ của cô ấy với dòng máu của một con kỳ lân…
(P/s: Nhớ kĩ con ngựa này nhé:))
Nam Tương Uyển chìm vào giấc ngủ trong hoài niệm, ngủ như một con tôm nhỏ.
– ————–
Ngày hôm sau.
Nam Tương Uyển không có thời gian để tập thể dục buổi sáng, bởi vì tích phân bắt đầu từ sáu giờ sáng.
Mọi người lên xe đến sân khấu lớn của Thành phố Magic Thượng Hải và bắt đầu chuẩn bị!
Ngoại trừ Nam Tương Uyển ở trong xe tỉnh táo, những thực tập sinh khác đều mơ mơ màng màng, thiếu chút nữa buồn ngủ chết đi được!
Đặc biệt là Cát Đông Tuyên, người đang chảy nước dãi vì ngủ …
Sau khi đến sân khấu lớn ở Thượng Hải, Nam Tương Uyển được xếp vào phòng chờ số 1.
Bởi vì cô ấy có stylist riêng nên bây giờ cô ấy ở một mình trong căn phòng này.
Trợ lý Hiểu Đông vội vã mang bữa sáng, hộp cơm tám lớp và rất nhiều bánh nhân thịt.
Nam Tương Uyển bắt đầu ăn!
Chẳng mấy chốc đã gần 8 giờ, Monica đẩy cửa bước vào cùng với đội tạo mẫu tóc của mình.
Nam Tương Uyển: “Hả?”
Monica nở một nụ cười đắc thắng: “Tôi đã cùng công ty của cô ký hợp đồng dài hạn rồi, sau này việc tạo kiểu tóc của cô sẽ do đội ngũ của tôi thực hiện, giảm giá 50% và không cần xếp hàng.”
Nam Tương Uyển: “Còn lần này thì sao?”
Monica: “Lần này miễn phí, nhưng tôi đã đăng ký phí vật liệu cho quần áo đặt làm riêng, và công ty của bạn sẽ hoàn lại tiền cho tôi. Tôi sử dụng loại chất liệu khá tốt!”
Nam Tương Uyển: “Đó là chất liệu gì? Để tôi xem?”
Một chiếc hộp lớn bên cạnh được mở ra, lộ ra một bộ trang phục tinh xảo.
Bộ đồ này là chất liệu da mỏng màu đen, rất sạch sẽ, không có bất kỳ màu sắc hay trang trí thừa nào.
Monica từ bên cạnh giới thiệu: “Đều là tùy theo tiết mục ca hát của ngươi đặt làm, quần áo không phải trọng điểm, mà là phụ kiện này.”
Ngay sau đó, nàng lấy ra một cái đuôi!
Monica: “Đây là khăn choàng tôi đặc biệt thiết kế, lát nữa sẽ khoác lên vai cô.”
Đầu khăn choàng là đầu rồng, thân và đuôi rồng kéo lê phía sau.
Đầu và đuôi rồng chiếm hai vai, thân rồng rủ xuống phía sau.
Toàn bộ cơ thể là màu vàng và tác phẩm rất sống động, bao gồm cả vảy, từng mảnh được tinh chế, giống như vảy thật, dần dần tỏa sáng dưới ánh sáng!
Nam Tương Uyển hai mắt sáng lên.
Sau khi chạm vào, lực tay quá lớn, một chiếc vảy bị nghiền nát ngay tại chỗ…
Vài trợ lý trong đội của Monica hét lên! Tất cả bắt đầu vá vảy!
Monica cũng đánh nhẹ vào tay Nam Tương Uyển: “Đừng chạm vào nó! Cẩn thận!”
Nam Tương Uyển: “…”
Cô ấy không cố ý, cô ấy chỉ tò mò thôi.
Ai biết nó dễ vỡ.
Chắc chắn không phải là tại sức mạnh của cô ấy!