Một thôn dân đề nghị đốt lửa xua đuổi những người đó, không ngờ sau khi thực hiện lại có hiệu quả, vậy nên trước cửa mỗi nhà đều đốt một bếp lửa cháy xuyên đêm, tránh cho những người kia vào nhà cắn thôn dân.
Những người bị cắn khoảng thời gian đầu không sao nhưng đến hai ngày sau sẽ đột nhiên phát sốt vô cùng nghiêm trọng, cơ thể liên tục nóng lên, cả người sưng đỏ như bị chiên qua chảo dầu, chịu đau đớn khôn cùng.
Mọi người dùng cách gì cũng không khiến những người bị cắn đỡ đau đớn hơn, chỉ có thể trơ mắt nhìn họ lăn độn trong đau quằn quại, tự cào xé chính mình rồi lăn ra chết.
“Lão thật vô dụng, không thể giúp dân làng chuyện gì, ngoài trừ mỗi ngày cầu trời khấn phật ra, chính là không làm gì được cả!” Tôn lão cúi gằm mặt xuống đất, hai tay nắm chặt lại.
“Tôn trưởng thôn, sau khi chết rồi, vậy thi thể của những người dân bị cắn có xuất hiện hiện tượng nào khác không?” Hàn Băng nhíu mày đưa ra nghi vấn.
“Hình như là… có thì phải!” Tôn lão ngẩng đầu lên nhìn nàng, nhăn mày suy nghĩ.
“Hi vọng Tôn trưởng thôn nhớ kỹ lại và nói rõ cho tại hạ biết!”
“Có! Sau khi những người bị cắn sốt cao, cả người mọc những nốt mủ màu đỏ, liên tục kêu gào đau đớn rồi điên cuồng gãi khắp người như bị ngứa, máu cũng theo chỗ bị rách trên người mà chảy ra. Cuối cùng sau khi chết, trong người đều có mấy con sâu màu đỏ máu bò ra ngoài! Mấy con sâu đó sau khi bò ra cũng lăn lộn giãy giụa vài cái, xong đột nhiên nổ tung rồi chết!”
Tìm hiểu thêm một vài chuyện cần thiết nữa, Hàn Băng liền cúi đầu chào tạm biệt Tôn lão rồi rời đi.
Nam Thiên Sang im lặng từ lúc bắt đầu nghe câu chuyện đến lúc rời đi cũng không nói lời nào, có lẽ là bị chấn động không hề nhẹ!
Theo như lời của Tôn lão miêu tả, những người bị trúng cổ kia gặp vật sống liền tiến lên cắn, vậy tại sao tuấn mã của nàng đêm đó lại chẳng bị gì?
Điều này thật sự rất vô lý! Càng không thể nói, Tôn lão không có lý do gì để lừa gạt cô cả?! Vậy điều này có ý nghĩa như thế nào?
Một vài suy nghĩ trong đầu chợt hiện ra, Hàn Băng chớp mắt nhìn tuấn mã đang yên lặng đứng dưới gốc cây thở phì phì, vô tư hất cái đuôi đầy lông màu trắng đuổi muỗi quanh chân nó.
Bởi vì trời tối di chuyển không tiện, lại thêm những nhân trùng* nguy hiểm kia nữa nên Hàn Băng quyết định đêm nay, ba người sẽ trèo lên cây ngủ.
*nhân trùng: người mang cổ trùng, sâu độc.
Nam Thiên Sang không có ý kiến gì, ôm lấy tay A Ngũ, để hắn đưa cậu bay lên cành cây chắc chắn ngay đó, cẩn thận đắp chăn mỏng lên người, an tĩnh nhắm mắt đi ngủ.
A Ngũ sợ tiểu tử kia ngủ sẽ lăn lộn lung tung, không cẩn thận sẽ ngã xuống bên dưới, liền ngồi ngay cạnh Nam Thiên Sang, dùng chân hắn làm gối đầu cho cậu.
Hàn Băng nhìn hai người yên ổn ở vị trí đó liền phi thân lên một cành cây khác, tựa vào thân cây to lớn, nhắm hờ mắt lại nghỉ ngơi.
Nàng đang chờ đợi! Chờ đợi người đứng sau sa vào bẫy.
Hiện tại ba người đang dừng chân tại vị trí mà những nhân trùng phải đi qua mới có thể tới được thôn làng.
Quả nhiên, vào khoảng nửa đêm giờ tý, những bóng dáng màu đen cứng ngắc bắt đầu lững thững đi qua chỗ bọn họ.
Đúng là mười người mà bọn họ thấy trong thạch động! Mười nhân trùng dường như cảm nhận được sự sống, cứ đi loanh quanh tuấn mã buộc gần đó.
Tuấn mã lúc này đang nằm nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng cành cây khô bị gãy giật mình mở mắt ra, nhìn những nhân trùng đột nhiên xuất hiện.
“Hí hí hí!!!”
Nhân trùng nghe thấy tiếng ngựa liền giống như cương thi, ánh mắt đồng loạt hướng về nơi phát ra âm thanh, cơ thể lắc lư đi tới.
Xin lỗi mọi người dạo này mình bận quá không kịp đăng chap mới, mọi người thông cảm nha!
…(;ŏ﹏ŏ) gomen nasai ( •᷄⌓•᷅)…