Mã Trì ở bên cạnh bĩu môi lẩm bẩm: “Tiệm cơm gì vừa mới khai trương có một ngày hôm sau liền nghỉ một mạch ba ngày, có khách mới lạ.”
Lý Tư Niên nhướng mày, rốt cuộc mới dời ánh mắt từ Khương Dung Hiên đầy mị lực nhìn sang Mã Trì: “Các cậu mấy ngày nay đều tới sao?”
“Còn không phải sao!” Mã Trì bất mãn: “Chúng tôi tối nào cũng tới, hôm nay anh mà còn không mở cửa thì không chừng đã mất đi hai vị khách quý rồi đấy!”
Lý Tư Niên cười làm lành: “Xin lỗi xin lỗi, con người tôi tương đối Phật hệ, do hôm đó thấy hơi mệt nên muốn nghỉ ngơi. Về sau tôi sẽ cố gắng mỗi ngày đều mở cửa.”
Anh cầm thực đơn đem lại bàn: “Hai vị nhìn xem muốn đặt món nào nè?”
Mã Trì lấy thực đơn nhìn thoáng qua tên mấy món ăn thì thấy có vẻ ổn, nhưng lại không tìm được có điểm gì đặc biệt cho lắm, bèn hỏi: “Anh chủ ơi có đề cử món gì không?”
Lý Tư Niên không trả lời, Khương Dung Hiên lại bật cười trước.
Mã Trì nhìn về phía y, khó hiểu: “Cậu cười cái gì?”
“Cậu hỏi y chang tớ lần trước.”
“Vậy cậu biết món nào ngon không?”
Khương Dung Hiên không tiếp tục đáp lời, chỉ ngẩng đầu nhìn Lý Tư Niên.
Lý Tư Niên trông thấy cũng cười nhẹ, dùng câu lần trước trả lời Khương Dung Hiên nói lại một lần. Mã Trì ngơ ngác chớp chớp mắt, một lúc sau mới chậm rãi dời tầm mắt trở lại thực đơn, quyết định không cân nhắc nữa, hắn gọi hai món thịt và hai món rau.
Chờ Lý Tư Niên khuất sau cánh cửa phòng bếp, hắn mới đè thấp giọng nói chuyện với Khương Dung Hiên: “Anh chủ nhỏ này cũng thật kiêu ngạo, nói nghỉ liền nghỉ, món nào món nấy đều đặc sắc, đỉnh của chóp.”
“Vậy cậu nói xem người ta có vốn liếng hay là không?”
Mã Trì nhớ lại hương vị đồ ăn, chép chép miệng, nuốt nước miếng gật đầu: “Có!”
Mấy ngày nay hắn ở nhà Khương Dung Hiên cũng không ăn cơm ngoài mà ăn hết mấy món còn trong tủ lạnh. Đồ ăn thừa hâm nóng cũng ngon như vậy, người ta có đủ vốn liếng để mà ngông.
Bốn món ăn nấu cũng khá nhanh, Lý Tư Niên mang món rau đã nấu xong dọn ra bàn trước, nhân tiện đưa cho họ một chai đồ uống tự làm.
Không sai, vẫn là chanh dây mật ong, lần trước mật ong nhà người kia cho thực sự rất ngon, nên anh đã ngỏ ý thoả thuận đặt hàng lâu dài.
Lý Tư Niên vừa lên món vừa nói: “Tất cả các món ăn đều được trồng ở nhà. Một số là do dân trong làng trồng, một số do tôi trồng, gạo cũng vậy, mật ong trong thức uống này cũng vậy, được chiết trực tiếp từ hộ gia đình nuôi ong, bảo đảm vừa khỏe mạnh lại hợp vệ sinh.”
Mã Trì bưng lên uống một ngụm, ánh mắt lộ ra kinh ngạc: “Thật ngon! Anh chủ, hương vị quả thực tuyệt quá đi.”
Lý Tư Niên cười cười với hắn: “Cảm ơn.”
“Tôi không phải nói cho có lệ đâu, là thật đó, tôi thấy tay nghề của anh dù cho là nhà hàng 3 sao Michelin cũng không sánh bằng nữa!” Mã Trì bắt đầu chuyển đề tài tới hợp tác kinh doanh: “Tôi từ nhỏ đến lớn tham gia yến hội cũng không ít, đầu bếp ở những khách sạn lớn đó cũng chưa chắc có thể nấu ăn ngon giống anh, anh mở một quán cơm nhỏ như vậy quả thật là nhân tài không được trọng dụng, tôi đang tính toán đầu tư vào dịch vụ ăn uống, anh xem hay là…”
“Ấy, chờ một chút.” không chờ Mã Trì nói nói xong, Lý Tư Niên liền đứng dậy đi vào phòng bếp: “Các món phía sau sắp xong rồi, tôi đi xem thử, đợi chút nữa nói sau nhé.”
Mã Trì nhìn anh chủ nhỏ đi vào phòng bếp, cười gượng hai tiếng: “Cũng đúng, đợi chút nữa nói vậy.”
Khương Dung Hiên nhìn hắn, không nhịn được cười nhạo ra tiếng. Mã Trì trừng mắt liếc y một cái.
Qua năm phút, Lý Tư Niên dọn nốt mấy món còn lại ra. Xếp đồ ăn ngay ngắn lên bàn xong, anh chỉ để lại một câu ‘cứ tự nhiên’ liền quay lại bàn nhỏ của mình chuẩn bị ăn cơm.
Mã Trì muốn cùng anh bàn việc hợp tác, liền nói: “Ấy, anh chủ, trong tiệm chỉ có hai chúng ta, có muốn ngồi lại ăn cơm cùng nhau không?”
“Không sao đâu.” Lý Tư Niên khéo léo cự tuyệt: “Tôi ngồi ăn ở đây là được rồi.”
Người bình thường sau khi bị từ chối đa phần sẽ từ bỏ ý định, nhưng hiển nhiên Mã Trì vì đầu tư gây dựng sự nghiệp đã không còn biết xấu hổ là gì nữa rồi.
Thấy Lý Tư Niên không chịu, hắn nhanh chóng gắp vào bát mấy đũa đồ ăn, sau đó muốn bưng bát qua chỗ Lý Tư Niên: “Anh không tới thì tôi qua vậy, chừa một chỗ cho tôi ngồi với.”
Lý Tư Niên thấy hắn thật sự muốn lại đây, vội vàng thu bát đũa: “Đừng đừng đừng, để tôi qua được rồi, chỗ của tôi hơi chật.”
Anh ngồi xuống cạnh Mã Trì, đối diện Khương Dung Hiên.
Khương Dung Hiên lúc này mặt không hề có cảm xúc, bắt gặp ánh mắt của Lý Tư Niên, y thành khẩn xin lỗi: “Xin lỗi, gây thêm phiền phức cho anh rồi, người này đặc biệt không biết chữ xấu hổ viết như thế nào đâu, tôi cùng cậu ta không giống nhau, anh đừng hiểu lầm.”
Lý Tư Niên bị y chọc cười.
Mã Trì rất là bất mãn mà trừng mắt nhìn y một cái: “Cậu nói gì kỳ vậy hả!”
Khương Dung Hiên lạnh lùng nhìn qua: “Chê tôi nói chuyện khó nghe thì đi ở khách sạn đi.”
Mã Trì kéo khoá khoé miệng.
Lý Tư Niên đem hai món ăn của mình để chung trên bàn: “Đều ngồi một chỗ vậy ăn chung đi, mấy món này tôi vẫn còn chưa động tới.”
“Không sao, dù anh ăn rồi tôi cũng không chê.” Mã Trì nói, mông xê dịch lên phía trước, tiếp tục mở lời với Lý Tư Niên kế hoạch của chính mình, “Là như vầy, ấy… anh xưng hô như thế nào nhỉ?”
“Tôi họ Lý.”
“Lý tiên sinh.” Mã Trì nói: “Tôi đây điều kiện gia đình cũng khá giả lắm, từ nhỏ đến lớn ăn sơn hào hải vị không ít, miệng đặc biệt kén chọn, có thể khiến cho tôi phải khen ngợi tay nghề, anh là một trong số ít người đó.”
Lý Tư Niên gật gật đầu: “Cảm ơn, tôi rất vinh hạnh.”
Mã Trì tiếp tục chiêu trò vừa khen ngợi vừa dụ dỗ: “Tôi cảm thấy trù nghệ cỡ anh, ở chỗ như vậy mở cái quán nhỏ này thật sự là phí phạm nhân tài. Anh nên được đến một nơi rộng lớn hơn thoả sức phát triển tài năng của mình!”
Lý Tư Niên một bộ không màng danh lợi đáp: “Cảm ơn cậu khích lệ, tôi rất vinh hạnh.”
Mã Trì vòng vo: “Anh xem thị trường cạnh tranh khốc liệt hiện nay, ngành nào cũng phải tranh nhau, tuy rằng tài nghệ anh rất tuyệt vời nhưng nếu không có bối cảnh, muốn trở thành đầu bếp trong khách sạn lớn cao cấp thật sự phải trải qua rất nhiều khó khăn.”
Lý Tư Niên gật gù tán thành: “Đúng vậy, cậu nói rất có lý.”
“Cho nên tôi nghĩ á, cách tốt nhất để anh có thể thể hiện tài nấu ăn của mình chính là phải mở một nhà hàng. Không phải loại quán cơm nhỏ mà là nhà hàng lớn, hoặc phát triển thành chuỗi nhà hàng cấp quốc gia, như vậy mới xứng với tài hoa, à không…trù nghệ của anh.”
“Đúng đúng, cậu nói rất có lý.” Lý Tư Niên vẫn luôn ngồi ngay ngắn, mặt mỉm cười, rất là nghiêm túc nhìn Mã Trì.
Dáng vẻ này Mã Trì nhìn trong mắt lại cho rằng chính là đối phương đã động tâm với những lời hắn nói.
Haizz, quả thật, đúng như trong dự kiến, ở cái địa phương nhỏ này thì có thể phát triển tiền đồ gì chứ? Một thân trù nghệ cao bị mai một như vậy, anh chủ nhỏ khẳng định cũng rất không cam lòng.
Thật là đáng tiếc, anh chủ vừa đẹp vừa có khí chất, trù nghệ lại tinh, chỉ vì bần cùng mà bám trụ ở nơi khỉ ho cò gáy này, quả nhiên vẫn phải cần có người như hắn đem hợp đồng đến đây cho anh chủ nhỏ một tương lai mới đầy hứa hẹn.
Mã Trì càng nghĩ càng thấy mình vĩ đại, vì thế hắn ngồi thẳng lưng lên, nở một nụ cười tự tin rồi nói ra suy nghĩ cuối cùng của mình: “Hoàn cảnh gia đình tôi khá giả, có ít tiền trong tay, vừa lúc muốn đầu tư vào dịch vụ ăn uống. Không bằng tôi ra tiền, anh trổ nghệ, đôi ta hợp tác, cùng nhau mở một chuỗi nhà hàng, như vậy tài hoa cũng không đến mức bị gò bó trong cái địa phương chật hẹp này, anh chủ nhỏ cảm thấy thế nào?”
“Đúng vậy, tôi thấy cậu…”
Lý Tư Niên căn bản không đem lực chú ý đặt trên người Mã Trì, chỉ là xuất phát từ lễ phép trả lời mà thôi.
Đang chuẩn bị tiếp tục nói cho có lệ, trong đầu bắt giữ từ ngữ mấu chốt làm anh dừng lại, anh cẩn thận hồi tưởng Mã Trì vừa mới nói gì, nhận ra ý tứ của hắn, lời trong miệng đang định thốt ra thoắt cái đảo lại: “Tôi thấy đề nghị của cậu rất tốt, nhưng xin lỗi cậu, tôi từ chối.”
Lưu loát và dứt khoát, không quanh co, lòng vòng.
Hết chương 13