Nó ngẩng mặt dậy, mặt không cảm xúc
” Thế anh nghĩ tôi có hứng với anh à, đồ đã xấu còn ảo tưởng”
Nói xong nó lại nằm xuống bàn, xong như nhớ ra gì đấy lại ngẩng mặt dậy, cầm bó hoa trên bàn dúi vào tay tên kia
” Mang ra thúng rác vứt dùm”
Nói xong lại nằm xuống bàn ngủ, trời má bên ngoài lại xì xào bàn tán, nó mặc kệ. Cũng đúng lúc trống đánh vào lớp nên đã giải tán, phiền phức thật.
Mấy đứa lớp nó cũng cứ nhìn nó chằm chằm
” Trời nãy nhìn mặt mày cool ngầu ghê” Lan bạn bàn dưới nó vỗ vai nó nói
” Thằng cha đấy đẹp trai mà khốn nạn vậy, nhẽ ra mày phải chửi cho trận”
” Nói nhiều với mấy thứ đấy chỉ tốn calo” Nó nhún vai
Cô chủ nhiệm đi vào, nó phải ngồi dậy ngay ngắn, nó là học sinh cưng của cô mà, vừa vào lớp thấy nó không vui đã hỏi ngay rồi, tiếc là nó chỉ cười và không biết nói gì.
Ngày Cá, mọi người lừa nhau cười rất vui vẻ còn nó ủ rủ nằm một đống ở bàn vậy, tâm trạng không vui chút nào.
Ra chơi vẫn nằm một đống ở bàn, lấy điện thoại ra hóng thử, đúng lúc có tin nhắn từ sư phụ siêu đẹp trai
” Lần này phải mở tiệc chúc mừng nhé, đồ đệ siêu cute của anh giỏi thật nhỉ?” Nó ngơ ngác mất 2 giây cuối cùng cũng rep lại
” Em đang buồn :(“
” Anh có tin vui này >< liệu có tâm trạng để nghe không?”
” Thôi thì anh cứ nói đi :v”
” Nghĩ sao về việc giờ em được giải nhì nhỉ”
” Đừng lừa em, em thông minh lắm><“
” Không tin anh sao? So sad :((“
” Mọi lời nói trong ngày hôm nay đều không đáng tin”
” Nhưng có một sự thật là, anh hỏi được điểm của em rồi? Không tin sao?”
” Đừng làm em tổn thương ><“
” Thật mà, Trung Kiên giải nhất lí kìa”
” Đã xếp giải đâu”
” Thế điểm max là 19.25/20 thì không nhất là gì><“
” Không đáng tin, đừng lừa em em vào lớp đây^^”
Nói xong nó cất điện thoại vào balo, đúng lúc trống đánh, mặc dù vẫn luôn tự nghĩ rằng anh đang lừa nó nhưng trong lòng có chút hy vọng, đành chờ đợi vậy. Cầu trời khấn phật cho đó là sự thật, nó ngồi khấn bái các kiểu làm bọn lớp nó phì cười. Cuộc đời trớ trêu đến thế là cùng, đi biết điểm đúng ngày nói dối, đáng ghét thật.
Ngày hôm nay, ai nói gì nó cũng không tin cả, tất cả đều cho là lừa dối
Buổi chiều không phải đi học nên nó ngủ một giấc tận 4 giờ, vì mẹ vẫn cứ nghĩ nó học, vì nó kêu nó có nhiều bài tập nên mẹ không gọi. Nó ngủ dậy rồi mới kiếm cái gì đấy ăn
” Vừa ngủ dậy à? Mẹ tưởng học chứ?”
” Con lừa mẹ đấy Ahyhy” Nó cười cười rồi nhảy chân sáo đi lên tầng
” Không có bài tập thì xuống phụ mẹ thanh toán cho khách nhanh”
” Con nhiều bài tập mà, giờ con mới học này, mẹ phải thông cảm cho con chứ ạ, con đang áp lực chết người đây này, sau ngày mai mới quyết định mẹ còn có thấy con không đấy” Nó ra vẻ đáng thương
Mẹ lườm nó một cái, còn nó tí tửng đi tiếp
” Chị Đan, anh Kiên mua trà sữa cho chị này”
Em trai nó dưới này kêu khi nó còn chưa lên hết cái cầu thang, mặt hí hửng
Nó vừa nghe xong bay thật nhanh xuống
” Đâu đâu”
” Em lừa chị đấy ” Xong thằng bé ông bụng cười, nó đơ vài giây, hóa ra là bị lừa, cuộc đời nó còn bị cả thằng nhóc lớp 1 lừa mới đáng buồn chứ
” Muốn chết sao?” Nó trừng mắt nhìn em trai.
” Haha cả ngày mới lừa được mỗi chị “
Nó kìm ném, cảm thấy bản thân đúng là chẳng ra gì, đúng thật là… không sao không sao, tự an ủi bản thân là do nó quá ngây thơ thôi mà.
Nó ngồi học nghiêm túc một chút, thấy điện thoại có người gọi, là Trung Kiên
Nó vừa nghe máy đã thấy anh nói
” Xuống nhà lấy trà sữa này”
” Đừng có mà lừa em, em không bị lừa nữa đâu, ta không ngây thơ như các người nghĩ đâu”
” Không lấy à? Vậy thôi đưa cho An Nhi ( em gái ổng) và Tuấn Khải (em trai nó) vậy”
” Okok em đâu có ngây thơ như anh nghĩ đừng mong lừa được em, mà chị Nhi qua khi nào, em vừa dưới nhà có thấy đâu, đừng lừa em”
” Kệ mài vậy, không uống đến lúc đừng bảo không mua đấy”
” Em đã bị lừa quá nhiều, em đâu có ngây thơ”
” Hờ hờ kệ chứ”
Nói xong anh tắt máy, hừmmm tưởng lừa được nó chắc
Vừa quay lại học bài được lúc ngoài cửa có tiếng gọi
” Đan ơi anh Kiên bảo em không uống trà sữa à”
Mở cửa phòng nó ra là hai đứa trẻ con, đúng ra là em trai nó và An Nhi hai đứa tay đang cầm trà sữa uống, mắt nhìn nó. Nó đứng hình vài giây
” Anh Kiên mua à”
” Anh ấy vừa đi mua về cho bọn chị đấy, anh ấy bảo em không uống mà” An Nhi mắt vẫn nhìn nó, tay cầm trà sữa cute vô đối
” Chị Đan ơi nay có kem cheese ngon cực, em đang uống matcha này” Em trai nó tay cầm trà sữa uống ngây thơ nói
Sau vài giây suy nghĩ, nó tức muốn điên lên được
” Đi ra ngoài cho em học nào”
Hai đứa trẻ con nhìn nhau rồi nhìn nó, mãi mới đi ra ngoài, không đuổi ra nó sẽ thèm lắm. Hic hic số nó đúng là bất hạnh mà
Nó lại lấy điện thoại gọi cho Trung Kiên
Anh vừa bắt máy chưa nói gì nó đã vội nói
” Sao anh không mua cho em?”
” Bảo không uống còn gì”
” Hừmmmmm ” Nói xong nó lại tắt điện thoại, như kiểu tức quá không biết nói gì
Gàooo…. nó muốn vò luôn mấy tờ giấy trên bàn quá, ngày gì đâu mà bực mình dễ sợ