Chifuyu tối sầm mặt, anh là đã có tình ý với cậu từ lâu rồi, giờ lại chậm hơn Mikey một bước, tuy là vậy nhưng Mikey mà anh biết đã không còn là hắn của mười hai năm về trước.
Mikey đứng ở cầu thang, ngỡ ngàng trước cảnh Takemichi nằm dưới đất, lại bị một người phụ nữ nắm tóc giật qua giật lại như một món đồ chơi, nét mặt hắn vẫn lạnh băng nhưng gân xanh đã nổi đầy trên trán, chậm rãi bước xuống
“A! C-cô là ai hả!? Thả tôi ra, hức, đau!!”
“Cô đang làm gì với tình nhân của tôi vậy? Muốn chết sao?”
Người phụ nữ buông cậu ra, còn cố ý dùng lực đè đầu cậu đập xuống nền
“Mikey, cậu ta là ai?”
Anh không trả lời, bước qua cô ta, đi đến đỡ Takemichi dậy, để cậu úp mặt vào ngực mình, ánh mắt sắc nhọn nhìn về phía cô ta
“Ryoko, tôi cảnh cáo cô, sau này không có sự cho phép của tôi thì đừng bén mảng tới nơi này, chưa kể, ngang nhiên vào đây đánh người của tôi? Tự do quá rồi nhỉ?”
Ryoko câm nín, cô ta cũng từng sống ở nơi này, nhưng là hai năm về trước, bây giờ là tay sai của Mikey, ảnh hưởng không ít tới giới tội phạm.
Mikey thấy Takemichi bấu chặt áo của mình, tỏ rõ sợ hãi, lại liếc nhìn Ryoko
“Sao? Đến đây làm gì?”
Thấy cô ta định tiến đến, Mikey liền trừng mắt, Ryoko lưỡng lự, cuối cùng cũng dừng lại
“Sanzu nói có khách hàng gây khó, gọi điện anh không nghe, bảo em tìm anh đến giải quyết.”
Anh ôm Takemichi lại ghế sofa, ngồi xuống
“Hôm nay tôi bận, bảo nó tự giải quyết, không được thì giết quách thằng đó đi.”
Mikey đưa tay, gạt giọt nước mắt chuẩn bị rơi xuống má cậu, xoa đầu Takemichi, cúi xuống gần mặt cậu
“Đau không?”
Cậu lắc đầu, tránh ánh mắt hắn
“Vậy em về đây.” Ryoko bước ra cửa, nhìn động tác tay Mikey dịu dàng trên khuôn mặt thiếu niên tóc đen. Trước đây khi không còn thân với anh nữa, bao nhiêu cô gái, cậu trai cũng không hề được đối xử tận tình như vậy. Kể cả khi bản thân ra về, Mikey cũng không có nhìn lấy một cái.
Anh đưa cậu lên trên thay đồ, Takemichi cũng không nói một lời, đến khi lên xe cậu mới hỏi hắn
“Cô ta là ai?”