– Ngươi đoán xem!
Dương Khai nháy mắt.
Tô Mộc hít một hơi thật sâu nói:
– Ngươi không nói ta cũng có thể biết được thân phận của ngươi, nhập môn hơn ba năm, hiện giờ lại vẫn không thể phá được Thối Thể cảnh. Cả Lăng Tiêu các, đệ tử thí luyện chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngươi đợi đấy, khoản nợ này ta sẽ tính sổ với người.
Dứt lời, liền xoay người ra ngoài. Dù sao thì Tô Mộc cũng có chút công phu, tuy có người ngăn cản cũng bị y đẩy ra, lách ra khỏi đám đông, thản nhiên bỏ đi.
Đợi cho Tô Mộc rời khỏi, mọi người mới nhớ tới hai tên đồ tễ bị đánh như đầu heo. Nhưng hiện tại thì không thấy tung tích bọn chúng đâu? Khi Dương Khai và Tô Mộc đụng độ với nhau, bọn chúng sớm đã lén chạy mất.
Trận ồn ào này rốt cuộc cũng kết thúc. Thực ra việc Dương Khai sáng suốt vạch trần được trò lừa bịp vừa rồi, khiến những thương hộ này không dứt lời khen ngợi, nhất là ông chủ Hà, vô cùng cảm kích.
Tên tiểu nhị nhỏ tuổi kia rất sùng bái Dương Khai.
Đám người dần tản đi, bà chủ cũng đi tới, cầm tay Dương Khai mãi không thả ra, càng nhìn càng thấy thích.
Ông chủ Hà lộ vẻ mặt lo lắng:
– Dương hiền chất, hôm nay đắc tội với Tô Mộc, e rằng sau này trong tông môn sẽ gặp nhiều phiền toái.
Trải qua chuyện ngày hôm nay, ông chủ Hà đã xưng hô thân thiết hơn với Dương Khai.
– Không sợ.
Dương Khai khẽ mỉm cười.
– Tông môn có quy củ của tông môn, cho dù y hận cháu cũng không thể làm gì được.
– Tuy là nói như thế nhưng hiền chất vẫn phải cẩn thận, nếu như vì chuyện ngày hôm nay mà mang lại tai họa cho hiền chất thì thúc thúc cũng không an tâm.
– Cháu sẽ cẩn thận.
Dương Khai an ủi.
Hai vợ chồng ông chủ Hà cảm ơn Dương Khai hôm nay đã ra tay cứu giúp, muốn hắn ở lại ăn cơm tối. Vốn Dương Khai định đồng ý, kết quả bị câu nói của bà chủ làm cho sợ mà chạy mất.
– Tiểu Dương, cha mẹ cháu còn không? Nhà ở đâu? Năm nay có muốn có con dâu không?
Xem điệu bộ, bà chủ e là muốn làm trượng mẫu nương của mình rồi. Dương Khai ngầm suy đoán, nhanh chóng tìm cách chuồn.
Lúc đi còn vác trên lưng túi gạo trắng. Dùng hơn mười lượng bạc cũng không thể mua được. Lần này đồ ăn của một tháng không cần phải quan tâm nữa.
Dương Khai vốn dĩ còn lo lắng Tô Mộc trên đường đi mai phục mình. Dù sao Tô Mộc cũng là người bụng dạ hẹp hòi, biến hóa nham hiểm, chuyện mai phục đánh lén là không thể không xảy ra. Nhưng mãi cho đến khi về tới Lăng Tiêu các, y vẫn không hề xuất hiện.
Nghĩ kỹ lại, y không đánh lén mình coi như là biết điều. Các đệ tử trong Lăng Tiêu các khiêu chiếu với nhau, cũng không ít người chết. Nhưng tông môn có quy định của tông môn, tuyệt đối không cho phép vô cớ ra tay giết hại đồng môn, nhất là đồng môn tự giết nhau ở bên ngoài. Nếu y mai phục mình ở bên ngoài Lăng Tiêu các, chuyện này bại lộ ra, bản thân Tô Mộc cũng gặp tai họa lớn.
Y muốn đối phó với mình chắc chắn là sẽ khiêu chiến! Về phần y có thể nghe ngóng thân phận của mình hay không, điểm này thì không cần hoài nghi rồi. Các để tử thí luyện của Lăng Tiêu khá là ít, cho dù trước kia Tô Mộc không biết mình thì chỉ cần tùy tiện hỏi một chút cũng có thể biết được thân phận của mình.
Thực lực của người này Dương Khai không nhìn thấu được, nhưng khẳng định là Thối Thể cảnh, chỉ là không biết Thối Thể cảnh của y ở tầng thứ mấy?
Xem ra phải khẩn trương tu luyện thôi, nếu không thật sự không có cách nào ở lại Lăng Tiêu các.
Nói là làm, Dương Khai vội vã quay trở về phòng, nghỉ ngơi một chút rồi bắt đầu tu luyện.
Hiện tại lúc này đã không thể tu luyện Thối Thể thiên được nữa rồi, nhưng có thể tu luyện được các kỹ năng cơ bản của Lăng Tiêu các. Những kỹ năng cơ bản này là ngoại gia công phu dùng để tôi luyện cơ thể. Lấy chiêu thức bên ngoài tiêu hao thể lực của bản thân, nhằm rèn luyện cơ thể.
Giống như trước đây Dương Khai bị khiêu chiến, trường quyền và đá ngang là loại kỹ năng cơ bản này. Trường quyền và đá ngang không được coi là võ công, nói cách khác không thể gọi là võ công chân chính, chỉ có thể coi là cơ sở. Loại kỹ năng cơ sở này, mỗi môn phái và gia tộc đều phải có.
Bên khoảng đất trống phía bên trái căn phòng nhỏ của Dương Khai có một người gỗ cao cỡ người thật do hắn tự làm, được làm từ gỗ cây hòe đã trăm năm tuổi. Tính chất cứng rắn, dùng để tu luyện là tốt nhất. Trên thân người gỗ này mấp mô nhiều điểm, thậm chí còn có vài vết máu, chính là dấu vết mà thường ngày Dương Khai rèn luyện lưu lại.
Chuẩn bị tư thế, Dương Khai đấm bình bịch vào người gỗ. Toàn lực dùng quyền, chân lui nhanh như gió, người gỗ bị đánh lay động không ngừng, phát ra âm thanh bình bịch.
Tuy nhiên, mới tu luyện được một lát, Dương Khai liền cảm giác có gì đó không đúng.
Hôm nay nắm đấm và lực chân của mình dường như lớn hơn trước kia rất nhiều. Từ biên độ đong đưa của người gỗ và âm thanh truyền ra có thể so sánh một cách rõ ràng. Hơn nữa, theo thời gian, máu thịt của mình, xương cốt của mình cũng có cảm giác tê dại, nóng rần. Cảm giác này rõ ràng là từ trong kinh mạch truyền đến. Khí cảm mới được sinh ra từ sáng sớm đã dần trở nên rõ ràng, không ngừng chuyển động trong cơ thể.
Thối Thể tầng bốn bắt đầu, sinh ra khí cảm, có thể rèn luyện kinh mạch trong cơ thể. Cảm giác ấm áp tê dại đó là do kinh mạch được khai thông.