“Ta vẫn còn có một vài thứ cần nên…”.
“Được rồi, ngươi đừng nói nữa. Những thứ trên ta sẽ chuẩn bị”.
“Còn thanh song đao và thanh kiếm sẽ cần thời gian, trong tay ta không có những loại vũ khí đó nên sẽ tốn thời gian để rèn”.
“Không sao, ta cũng không gấp”.
“Khi nào chuẩn bị xong ta sẽ chủ động tìm ngươi”.
Nói xong, Đế Nguyên Quân quay người đi ra ngoài.
Đứng trước bảng nhiệm vụ, Đế Nguyên Quân ánh mắt quan sát một lúc rồi thở dài, nhiệm vụ lần này không có cái nào đáng để hắn làm cả.
“Chọn bừa một cái vậy”.
Vung tay lấy xuống một nhiệm vụ, Đế Nguyên Quân đọc qua rồi lắc đầu.”Nhiệm vụ này thật là?”.
“Ám Sát Hội cũng nhận loại nhiệm vụ giám sát này sao?”.
Mang theo tờ nhiệm vụ đi ra ngoài, Đế Nguyên Quân một mạch đi ra bên ngoài. “Dương gia chắc là đi lối này”.
Tìm đến một quán rượu ở gần Dương gia, Đế Nguyên Quân chọn một bàn ngồi ngay bên cạnh cửa sổ có thể nhìn thẳng ra cổng chính của Dương gia. Ở xung quanh, những tên sâu rượu nói chuyện hò hét ầm ỷ.
Đế Nguyên Quân không để ý, gọi ra một bình linh tửu ngồi nhâm nhi.
Bất chợt, có một giọng nói làm hắn phải để ý đến. “Nghe nói Dương gia đại công tử đã đột phá Ngưng Hải cảnh rồi”.
“Hahaha, ngươi giờ mới biết sao?”.
“Tin này ta nghe từ ngày hôm qua rồi”.
“Ta còn nghe nói, Dương Khải nhận được một loại bảo vật nào đó phụ trợ tu luyện nên thực lực mới được như hiện tại”.
“Chỉ bế quan hai tháng đã đột phá từ Thức Nhân cảnh tầng sáu thành Ngưng Hải cảnh, tên tuổi của Dương Khai sẽ được mọi người đồn thổi cho mà coi, hai ba tuổi Ngưng Hải cảnh, hắn chắc chắn sẽ trở thành Hà Châu thành thiên kiêu”.
“Nói đến bảo vật thì thời gian trước ta có nghe qua, Dương gia đoạt được một cái bình ngọc gì gì đó, ta nghĩ Dương Khai nhờ vào cái bình ngọc để đột phá”.
“Xì, ngươi bé bé cái miệng coi. Để Dương gia biết ngươi truyền chuyện này ra ngoài thì ngươi xong đời”.
Nghe những tên sâu rượu trò chuyện, Đế Nguyên Quân suy nghĩ một lúc. ‘Là bình ngọc kia sao?’.
Dưỡng Ngọc Bình!
Đó là bảo vật mà Đế Nguyên Quân lấy ra từ trong bảo khố của Ngô gia, mặc dù không chắc chắn nhưng Đế Nguyên Quân vẫn dám chắc vào suy nghĩ của mình. “Dương gia có toan tính gì sao?”.
Liên kết những tin tức và những hành động gần đây của các gia tộc và Hoàng phủ. Đế Nguyên Quân thở dài nói. “Hà Châu thành sắp sửa có biến động lớn rồi”.
Nhìn chằm chằm cửa ra vào, Đế Nguyên Quân bất chợt đứng dậy. “Tên kia chắc là Dương Tiến?”.
“Ta muốn biết Dương gia các ngươi đang âm mưu chuyện gì?”.
Âm thầm đi theo, Đế Nguyên Quân bám chặt đoàn tiêu xa đi ra ngoài thành. Cho đến khi màn đêm buông xuống. Đế Nguyên Quân ra tay giết chết một tên đệ tử rồi cải trang. Thành công gia nhập vào bên trong đoàn người vận chuyển.
“Dương Tiến, ngươi chắc con đường này sẽ không gặp bọn sơn tặc chứ”. Một vị lão giả ở bên cạnh lên tiếng.
“Trưởng lão yên tâm, đường này là do sứ giả chỉ cho ta nên chắc chắn đây là con đường an toàn nhất”.
“Dù sao, thứ ở trong kia chính là thứ mà sứ giả cần, nên ngài ấy sẽ không để chúng ta đi vào con đường nguy hiểm”.
“Ở bên trong là thứ gì mà khiến Dương gia ta phải dốc sức như vậy?”. Một vị lão giả khác lên tiếng hỏi.
“Cũng không có gì để giấu, ở bên trong có một lượng lớn linh thạch và một viên tinh thạch có liên quan đến ngũ hành, mặc dù không biết nó tên gì nhưng sứ giả rất để ý đến nó”.
Nghe đến đây, Đế Nguyên Quân không kiềm chế được mà run lên vui mừng. ‘Loại tinh thạch này ta phải lấy cho bằng được’.
‘Ngũ Hành Tinh Thạch có thể giúp ta ngưng tụ bản nguyên’.
‘Nếu được như vậy thì ta có khả năng cao có thể đột phá được tầng mười của Luyện Nhân cảnh rồi’.
Mặc dù biết được Ngũ Hành Tinh Thạch đang ở bên trong nhưng những người của Dương gia bảo vệ nó rất kỹ nên Đế Nguyên Quân chưa có cơ hội để ra tay.
Đi sâu vào bên trong khu rừng, Đế Nguyên Quân nhìn khu vực xung quanh dần dần trở nên u ám, xung quanh là những cây đại thụ và những lùm cây lớn, và những tiếng động lạ từ trong rừng truyền ra khiến ai ai cũng phải lo lắng.
“Có rồi”. Đột nhiên, Đế Nguyên Quân nhìn thấy một cây dại mọc ở bên đường thì vui mừng thốt.
“Nếu như họ đi ra được khu rừng này thì ta không thể ra tay được, tối nay là thời cơ tốt nhất”.
Buổi tối hôm đó, người Dương gia dựng lên những ngôi lều tạm ở một khu vực bằng phẳng ở bên cạnh đường, trải qua một ngày di chuyển liên tục, sức lực hiện tại của họ đã không còn nhiều nữa.
“Tên kia, nhanh lấy rượu ra cho ta”. Dương Tiến chỉ tay về phía Đế Nguyên Quân nói.
‘Thời cơ đây rồi’. Đế Nguyên Quân gật đầu đáp. “Vâng”.
Đi vòng ra sau, Đế Nguyên Quân bóp nát gốc cây dại rồi đổ một nữa vào bên trong vò rượu rồi lắc đều, phần còn lại thì rắc lên phần đồ ăn còn lại.
“Nhuyễn Độc Thảo, sau khi tiết chế thì nó sẽ không có màu, không mùi, không vị, và có tác dụng gây mê rất tốt”.
“Lấy một bình rượu mà lâu vậy? Nhanh chân lên xem nào?”. Thấy Đế Nguyên Quân lâu chưa quay lại, Dương Tiến lớn tiếng.
Hai tay bưng vò rượu ra ngoài, cảm nhận mùi rượu thơm mát, Dương Tiến vui vẻ nói. “Chỉ cần uống một ngụm linh tửu thì mọi mệt mỏi sẽ tan biến”.
“Nào, mọi người nhanh uống đi, tranh thủ thời gian ăn thêm chút lương khô rồi nghỉ ngơi. Sáng ngày mai tiếp tục di chuyển, Di Lang thành cách nơi này không xa nữa đâu”.
Một canh giờ sau!
Nhìn họ nằm bất động trên nền đất, Đế Nguyên Quân nở một nụ cười kỳ dị.
Mấy canh giờ qua đi!
Đám người Dương Tiến lúc này mới dần dần tỉnh lại. “A, cái đầu của ta”.
“Không ổn, các ngươi tỉnh dậy cho ta”. Đột nhiên, Dương Tiễn hốt hoảng lớn tiếng quát lớn. Những người đang mơ màng bị tiếng quát lớn thức dậy.
“Dương Tiến, có chuyện gì vậy?”.
“Các ngươi chi ra tìm cho ta, cho dù đào hết cả nơi này cũng phải tìm ra được tên trộm, bằng không hôm nay các ngươi đừng mong giữ được tính mạng”.
“Bằng mọi giá phải tìm được bảo rương”.
– —