Hắn vốn đoạn hậu, giờ khắc này lại vọt lên đầu, hiển nhiên là thuật cỡi ngựa hết sức hoàn hảo.
Mọi người nhìn thấy hắn rẽ trái, không chút do dự đi theo, bởi vì giờ khắc này chỉ có Thiếu đương gia mới là chủ chốt của bọn họ.
Ngựa chạy không lâu thì ở sau đã có tiếng vang vù vù, quân Đột Quyết đã bắt đầu bắn tên, cũng chỉ cách đuôi ngựa vài thước mà thôi.
Phía trước không xa địa thế cao hẳn lên, là một cái gò nhỏ, cũng không tính là cao, mọi người mới hiểu được ý của Tiêu Bố Y, một khi đã chạy trốn không thành, thì chỉ có thể tìm chỗ mà chống cự.
Mọi người phóng ngựa một lúc đã tới được phía sau gò đất, Tiêu Bố Y lập tức tháo đao, đem túi tên lên lưng, trầm giọng nói: “Bắn ngựa, sau đó theo ta mà hành động”.
Hắn xoay người nhảy xuống, cho ngựa nằm xuống, kéo cung lắp tên, mọi người đều làm theo. Chiêu cho ngựa nằm xuống này nhìn như đơn giản, nhưng cũng rất khó làm được, cũng may bọn họ đi theo Tiêu Bố Y không chỉ học thuật cỡi ngựa, mà cũng học được một ít phương pháp thuần ngựa.
Hòe Mập hai chân phát run, lâu nay hắn chỉ quản lý Đầu Thạch Cơ, hết sức nhàn nhã, cũng chưa từng trải qua trường hợp kinh tâm động phách như thế này.
Những người còn lại tuy biểu hiện trầm ổn, nhưng trong lòng cũng lo sợ, trước kia toàn là đi tiêu diệt người khác, lần này lại đến phiên mình.
Quân Đột Quyết trong giây lát đã vọt tới, bọn họ luôn bằng vào ngựa khỏe cung cứng, thế khó mà chống đỡ. Nhưng khi đến gò đất thì cũng chậm lại một chút, vì bỗng nhiên mất đi hành tung của đám người Tiêu Bố Y, hơi ngẩn ra, chính là trong khoảng khắc này, Tiêu Bố Y trầm giọng quát: “Bắn tên”.
Bảy người đột nhiên đứng lên đồng loạt bắn ra.
Quân Đột Quyết một số kỵ mã thúc ngựa vọt lên gò đất, một số kỵ binh khác cũng tản ra hai bên, như thủy triều mà tràn tới.
Nơi này là bình nguyên, binh mã Đột Quyết thế cực kỳ mau, bảy mxui tên chỉ bắn trúng được ba chiến mã, người thì không lông tóc cũng không bịảnh hưởng, Tiêu Bố Y tuy lo sợ nhưng tay vẫn ổn định, trong thời gian người khác bắn ra được một mũi tên, thì hắn đã bắn được hai mũi, chính xác vào sườn của hai chiến mã.
Hai chiến mã hí dài lên, đã té ngã ra trên mặt đất, mấy tên Đột Quyết tránh không kịp, cũng đã ngã theo, trận hình trong giây lát đã xuất hiện sự hỗn loạn.
Những kỵ mã đi đầu đã vọt lên tới gò đất, lập tức quân Đột Quyết lớn tiếng gầm lên, trường mâu đâm thẳng vào Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y trong một khắc này trong đầu chỉ là một khoảng trắng, hít sâu một hơi hai tay chộp lấy đao, cũng gầm lên một tiếng, trong khoảnh khắc đã bổ thẳng ra hơn mười đao.
Mọi người trong một khắc này thiếu chút nữa quên mất hô hấp, bởi vì cảnh tượng trước mắt thật sự là hùng tráng, đao pháp mà Tiêu Bố Y mấy tháng nay luyện tập trong giờ khắc này đã phát huy công hiệu.
Hắn bổ ra hơn mười đao, thế nhưng chỉ lóe lên một luồng đao quang, chẳng những hai thanh trường mâu bị hắn chém bay, mà chân của hai thớt chiến mã cũng bị hắn chặt gãy, trong phút chốc hồng quang đầy trời.
Tiếng ngựa hí vang trời, Tiêu Bố Y bất chấp sự thương xot, chỉ thấy chiến mã như núi đè tới, liền lắc mình né qua, bắt lấy trường cung, trở người lên ngựa, hai chân kẹp lại, tiếng ngựa hí chợt xé gió vang lên: “Lên ngựa!”
Hắn vừa mới hô lên, người cũng vừa mới lên ngựa, thì trong khoảnh khắc hai cánh quân Đột Quyết phân tán chia làm hai ngã bọc hậu xông lên gò đất đã lên tới nơi, chỗ mà Tiêu Bố Y vừa mới rời đi cắm ngập bảy mũi tên dài còn rung rung, nhìn thấy mà ghê người.
Quân Đột Quyết hiển nhiên cũng biết Tiêu Bố Y là đầu lĩnh trong mấy người, xạ nhân tiên xạ mã, cầm tặc tiên cầm vương đạo lý này bọn họ cũng hiểu được.
Dương Đắc Chí, A Tú, Tiễn Đầu thân thủ mau lẹ, theo sát ở sau, cũng không quên bắn tên ngăn cản thế đến của quân Đột Quyết. Bốn người hợp lực, từ gò đất xông ra ngoài, trong giây lát dứt bỏ được quân Đột Quyết.
Tiêu Bố Y chợt tiếng ngựa hí vang rên ở phía sau, trong lòng chợt rùng mình, quay đầu vừa nhìn thì kinh hãi thất sắc.
Trừ bốn người bọn họ, thì Mạc Phong, Hòe Mập, Chu Mộ Nho vẫn còn ở lại trên gò đất.
Tiêu Bố Y không có do dự, lập tức ghìm cương quay đầu lại, phóng ngựa xông lên gò đất, cơ hồ như là lăng không mà bay tới, vó ngựa tung bay, đá bay một người, tay không ngừng nhả tên, một hơi đã bắn ra bảy tám mũi tên, bắn vào ba tên Đột Quyết đang muốn vọt tới.
Ba người kia không ngờ thế đến như là thần binh trời giáng, đều không kịp đề phòng bị bắn rơi xuống đất.
Tiêu Bố Y cho tới bây giờ cũng không nghĩ đến, bản thân lại có tiềm lực kinh người như vậy, cũng không thể tưởng được mình lại có tốc độ kinh người như thế, quân Đột Quyết cũng không nghĩ đến đám người vừa mới đào tẩu đột nhiên quay lại như vậy, đều đồng loạt phóng ngựa lui về phía sau, tên như một bầy ong bắn về phía Tiêu Bố Y.
Tiêu Bố Y không chờ bọn họ bắn tên, đã từ trên lưng ngựa lộn xuống dưới, rớt mạnh xuống đất, trong một khắc trước mắt biến thành màu đen, cơ hồ muốn ngất đi.
Trong không trung rền rĩ một tiếng, con ngựa hắn cưỡi trong nháy mắt bị bắn tua tủa như lông nhím vậy.
Huyết vũ tràn ngập bầu trời, hết sức thảm thiết.
Tiêu Bố Y mắt thấy ngựa của mình bị mất mạng, trong lòng buồn bã, một khắc sau đó cũng đã thấy rõ tình hình, Mạc Phong cùng Chu Mộ Nho toàn thân đỏ hồng, không biết là máu của mình hay của kẻ địch, Hòe Mập thì nằm lăn ra đó như con heo chết, trên người cắm vài mũi tên, cũng không biết đã chết hay chưa.