Danh Thần lấy từ trong người ra một con rối gỗ tí hon đưa cho cậu nhóc. Phi Diên vô cùng thích thú với món quà đó. Nhưng mà nó vẫn lo lắng hỏi:
“Cha đệ không cho đệ gặp thúc ấy. Nếu đệ nhận quà của thúc ấy liệu có bị cha đệ mắng không?”
Danh Thần suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Thế thì đệ cứ nói với cha là huynh tặng cho đệ là được rồi.”
“Đúng rồi. Đệ nói thế thì sẽ không bị mắng rồi. Nhưng mà…” thằng nhóc nở nụ cười tinh nghịch hỏi: “Huynh không tặng quà gì cho đệ sao?”
Danh Thần phì cười lắc đầu. Thực ra con rối gỗ đó vốn là quà của hắn. Chủ tử dĩ nhiên là có quà cho Phi Diên và chắc rằng sẽ tặng cậu bé vào một lúc khác. Lúc nãy là vì muốn an ủi Phi Diên nên hắn mới nói dối. Bây giờ rút lại không được rồi.
“Ta đi vội quá nên quên mang rồi. Hay để ta đưa đệ đi ăn nhé. Đệ muốn ăn gì ta mua cho đệ.”
“Thật sao? Đệ muốn ăn Kim ngọc mãn đường. Dạo này đệ nghe người ta nói nhiều về món này lắm. Đệ muốn ăn thử.”
“Được.”
“Cảm ơn ca…A!”
Phi Diên còn chưa kịp reo vui thì cổ áo đã bị cha cậu nhóc xách lên ném qua một bên. Hồng Thanh mắng:
“Con nít mới tí tuổi mà biết đua đòi ăn theo quá nhỉ. Con muốn ăn thì bảo cha đưa đi, sao lại làm phiền Danh Thần?”
“Không phiền gì đâu. Dù sao hiện tại ta cũng đang rảnh. Để ta giúp ngươi trông Diên Diên.”
Hồng Thanh quay ngoắt qua lườm Danh Thần khiến y giật mình.
“Ta không muốn dính dáng gì đến chủ tớ các ngươi. Ai biết được ngươi có đem con ta đi gặp chủ nhân của ngươi hay không. Ngươi đi đi.”
“Chủ tử sẽ không làm chuyện như vậy đâu. Nếu chủ tử muốn gặp Diên Diên thật ngươi có thể cản được chắc.”
Hồng Thanh ngẩn người. Cảm thấy Danh Thần nói rất có lý.
“Mấy ngày sắp tới sẽ khá căng thẳng. Ta có lẽ sẽ không tới được nên ta muốn tranh thủ đến thăm Diên Diên một chút (tiện thể né cái lò đang phát hoả kia). Ngươi cứ làm việc đi, yên tâm giao Diên Diên cho ta. Ta bảo đảm thằng bé sẽ không mất một cọng tóc.”
Hồng Thanh vẫn không tin tưởng.
“Ngươi giận chủ tử cũng đừng có giận cá chém thớt lên ta chứ.”
Hồng Thanh hơi sững lại. Hắn cũng biết Danh Thần là người tốt. Từ lần đầu gặp mặt hắn đã biết rồi. Ngoài trừ Tử Hằng ra thì mấy ngày này Danh Thần thường xuyên đến thăm và tặng quà cho hai cha con hắn. Với Tử Hằng hắn có thể không cần liêm sỉ mà lừa tiền y, nhưng riêng với Danh Thần thì không. Hắn thường lúng túng không biết phải cư xử sao với người này.
“Ngươi cũng luôn đối với con trai ta rất tốt. Không phải cũng có ý gì với thằng bé đấy chứ?”
“Đừng nói mấy lời buồn cười như vậy. Ta cũng đối tốt với cả ngươi mà. Sao hả? Vẫn không tin ta?”
“Được rồi. Ngươi trông nó giúp ta một lúc. Một canh giờ nữa phiền ngươi đưa thằng bé về cho ta.”
“Yên tâm.”
…***…
Danh Thần cõng Phi Diên ra phố, đưa thằng bé đến một quán ăn bán món Kim ngọc mãn đường nổi tiếng. Phi Diên ăn đến no căng. Sau đó Danh Thần còn mua mấy phần nữa cho Hồng Thanh và mấy người ở cùng nhà với y.
“Đệ có biết cha đệ và Hằng thúc cãi nhau vì chuyện gì không?”
“Đệ không biết. Lúc hai người họ cãi nhau, đệ không có ở đó.”
“Nếu không biết lý do hai người cãi nhau thì làm sao có thể giúp họ làm hoà được đây.”
Phi Diên suy nghĩ một chút rồi nói:
“Có lẽ là cãi nhau ở Di Hồng Viện cũng nên.”
Danh Thần nghe mà giật mình.
“Sao lại Di Hồng Viện? Chuyện là thế nào đệ nói rõ xem.”
“Hôm qua Hằng thúc tới tìm cha đệ. Đệ nói ông ấy đang ở Di Hồng Viện. Thế mà Hằng thúc giận dữ bỏ đi.”
“Cái gì? Hồng Thanh đi kỹ viện? Không phải chứ?”
“Đúng vậy. Hôm qua ông ấy đi giao rượu ở kỹ viện mà.”
Danh Thần ngẩn người cảm thấy khó hiểu. Nếu chỉ là giao rượu thôi thì có gì phải tức giận. Hắn ngẫm nghĩ một hồi liền hỏi lại:
“Hôm qua đệ có nói với Hằng thúc của đệ là cha đệ đi giao rượu không?”
“Đệ quên không nói.”
Danh Thần thở dài ôm đầu. Hắn biết ngay là hiểu nhầm mà.
“Ca ca sao thế? Có phải đệ đã gây chuyện gì không?”
Danh Thần mỉm cười xoa đầu cậu nhóc: “Không có. Không vấn đề gì cả. Chỉ là lần sau nếu nói về một chuyện gì đó thì đệ nên nói rõ ra nha.”
“… Tuy không hiểu lắm nhưng đệ biết rồi.”
“Ừm. Đệ giỏi lắm. Ăn xong thì chúng ta về nhé. Món Kim ngọc mãn đường này nên ăn nóng thì ngon hơn. Sau đó đệ muốn đi đâu ta lại đưa đệ đi.”
Phi Diên chớp chớp mắt nhìn Danh Thần một chút rồi đột ngột hỏi:
“Danh Thần ca ca, huynh không định đưa cái bọc tên lưng huynh kia cho cha đệ sao?”
Hắn nghe mà giật mình.
“Làm sao đệ biết?”
“Lúc huynh đến tìm cha huynh rõ ràng đã định đưa cái bọc đó cho cha đệ rồi, nhưng vì cha đệ mắng huynh nên huynh lại cất đi. Huynh không định đưa nữa à?”
Danh Thần hơi đỏ mặt. Không ngờ chuyện xấu hổ này lại bị Phi Diên nhìn thấy.
“Không phải. Vì ta thấy cha đệ đang giận nên không tiện đưa luôn lúc đó. Hay lát nữa về đệ đưa giúp ta được không?”
“Không được. Quà của huynh thì huynh phải tự đưa chứ.”
“À… Ta biết rồi.”
“Huynh thích cha đệ à?”
Danh Thần ngẩn người một chốc, vội nói:
“Không phải. Ta…”
“Huynh nói dối. Nếu huynh không thích cha đệ sao lại tặng quà cho ông ấy chứ. Nhưng mà cha đệ sẽ không thích huynh đâu. Cha đệ thích người vừa giàu vừa đẹp trai kia. Huynh không đủ đẹp.”
* Hồng Thanh: Con phải giữ chút mặt mũi cho cha con chứ.
Diên Diên: Cha có cái thứ đó sao?