” Vậy con cũng lui ra đi, nhớ nghỉ ngơi ” tuy bà không thích đứa cháu gái thứ hai này nhưng bà cũng không thể phủ nhận đứa cháu trai này của bà rất quan tâm tới muội muội của mình.
Khi đến lam tuyết viện Tư Đồ Thiên Vũ đi thẳng đến phòng ngủ của Tư Đồ Thiên Tuyết vừa mở cửa ra đi vào bên trong phòng, đi đến bên cạnh giường nhìn muội muội của mình đang yên ổn nằm ngủ khuôn mặt tái nhợt.
Hắn ngồi bên cạnh giường tiếp nhận khăn từ tay Đông Nghi lau từng giọt mồ hôi trên chán nàng. Muội muội của hắn từ nhỏ đã đã rất sợ lạnh nhất là đến mùa đông rất hay bị bệnh, nhưng muội ấy lại thích nhất là mùa đông cho nên cứ đến mùa đông là hắn quản lí muội muội rất nghiêm túc, lúc ở trong viện hay ra ngoài nàng đều phải ăn mặc rất dầy để tránh bị nhiễm phong hàn.
Hôm nay là ngày nghỉ chỉ được có một ngày hắn vì lo lắng cho muội muội nên mới về phủ nào ngờ vừa về liền nghe được muội muội bị bệnh còn đang hôn mê. Nhìn nàng bây giờ hắn rất sợ.
Khi nàng mở mắt ra nhìn thấy được khuôn mặt quen thuộc ca ca Tư Đồ Thiên Vũ của nàng huynh ấy từ học viện về sao, nàng định gọi ca ca nhưng cổ họng khô khan đau rát.
Tư Đồ Thiên Vũ đang dựa vào cạnh giường để nghỉ ngơi một chút thì hắn cảm nhận được người đang nằm động đậy thì mở mắt ra thấy muội muội muốn nói gì đó nhưng vừa mở miệng liền nhíu mày thì đứng dậy đi đến bàn rót nước cầm đi đến bỏ xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh giường nâng nàng dựa vào đầu giường rồi mới đưa ly nước cho nàng.
Uống nước xong nàng cảm thấy cổ họng tốt hơn nhiều ” Ca huynh về khi nào vậy “.
” Huynh về lúc sáng, muội thấy đỡ hơn chưa “.
” Muội thấy đỡ nhiều rồi ca huynh về tường vũ viện nghỉ ngơi đi ” nàng biết chắc chắn là ca ca đã chăm sóc cho nàng từ sáng đến giờ còn chưa có đi nghỉ ngơi khi đi từ học viện về.
Tư Đồ Thiên Vũ đưa tay ra dịu dàng xoa đầu Tư Đồ Thiên Tuyết ” Tuyết Tuyết muội phải chăm sóc cho bản thân thật tốt đừng để ca ca phải lo lắng được không, ca ca chỉ còn lại một người thân là muội mà thôi “.
Nàng nghe vậy liền ngoan ngoãn gật đầu ” Muội hứa với ca ca sẽ chăm sóc tốt cho mình “.
Hắn thấy muội muội còn mệt liền đỡ nàng nằm xuống đắp chăn đi ra ngoài dặn dò Xuân Lan cùng Thu Hạ ở ngoài vào chăm sóc cho muội muội còn mình đi về tường vũ viện.
Buổi tối sau khi Tư Đồ Thiên Tuyết cho bốn người Xuân Lan đi nghỉ ngơi còn mình thì ngồi trên chiếc ghế quý phi bên cạnh cửa sổ, nàng biết hôm qua có người giúp mình nếu không hàn độc sẽ không bị áp chế nhanh như vậy.
Nàng biết người đó sẽ không hại nàng vì vòng tay của người ấy rất ấm áp quen thuộc rất giống cái ôm vào hơn ba năm trước. Nàng suy nghĩ một hồi thì không suy nghĩ nữa thì nàng phát hiện có người đang nhìn nàng.
” Xuất hiện đi đừng chốn nữa “.
Nàng nói xong thì bên cạnh xuất hiện một người nam nhân y phục màu xanh đậm khuôn mặt yêu nghiệt liền biết người này là ai.
” Minh vương ngài không biết một nam nhân không được xuất hiện ở khuê phòng của một nữ tử sao nhất là vào ban đêm “.
” Ta biết “.
” Cảm tạ ngài ” nàng biết người cứu nàng tối qua là Đông Phương Huyền Phong.
” Nàng biết “.
” Ừm “.
Nói xong cả phòng lại chở lại yên tĩnh chỉ khác nhau ở chỗ hai người trong phòng đang nhìn vào mắt nhau.
” Tại sao lại cứu ta?”.
” Ai hạ độc nàng? “.
Hai giọng nói vang lên cùng lúc phá tan sự yên lặng.
Hai người lại nhìn nhau căn phòng lại yên lặng chở lại vì họ đều biết đối phương sẽ không trả lời câu hỏi của mình nhưng nàng sai rồi lúc này nam tử ấy lại lên tiếng nói.
” Ta không biết ” hắn thật sự không biết mỗi lần ra tay cứu giúp nàng đều làm trái lại tính cách của hắn. Nói xong hắn xoay người hòa vào trong bóng tối biến mất.
Còn nàng sau khi Minh vương trả lời câu hỏi của mình thì lại không biết nên nói gì thì thấy hắn xoay người biến mất hòa mình vào bóng tối lạnh lẽo cô độc.