Trúc Chi học lớp 11A3. Hôm nay, cô cố tình vào lớp sớm để chọn chổ tốt mà ngồi, cũng để quan sát mọi thứ từ phía sau. Cô thích nhìn mọi thứ qua đôi mắt nhỏ này hơn là bị người khác nhìn vào. Vậy mà có một người còn đến sớm hơn cả cô. Cô bạn kia tuy mặc áo dài màu trắng. Nhưng lại mặc quần màu đen. Mà đồng phục trường cô đâu có mặc áo dài trắng với quần đen đâu? Lạ nhỉ?
Cô bạn gái ngồi úp mặt vào chồng sách, tựa như đang ngủ. Trúc Chi có nên đến đánh thức cậu ấy để nhắc về quy định đồng phục của trường hay không?
Đột nhiên cô ấy ngẫng mặt nhìn lên. Cậu ấy quay sang nhìn trức diện vào Trúc Chi. Nhận thấy có người đang nhìn chầm chầm vào mình, cô gái ấy cũng kinh ngạc, cô hỏi:
“Cậu có thể thấy được tôi sao?”
Trúc Chi cảm thấy nhức đầu. Đáng ra, cô phải nên nghi ngờ rồi chứ? Cô mới là người chuyển đến trường này năm nay chứ đâu phải “người ta” mà có chuyện mặc nhầm đồng phục. Thường những người hỏi cô câu này đều là những hồn ma cả. Cô thở dài.
“Lớp gì vắng tanh. Hay do mình tới sớm nhỉ? Hay mình ngồi chổ kia ta, chổ đó có vẻ tốt. Phân vân quá đi.”, Trúc Chi chỉ vào chổ ngồi của bạn ma nữ, vẻ tiếc rẻ.
Cô bạn ma nữ thôi nhìn Trúc Chi, ma nữ nhủ thầm:
“Còn tưởng cậu ta nhìn thấy mình chứ. Dù sao thì mình ở đây gần chục năm rồi. Cũng chẳng gặp được người nào có thể giúp mình hoàn thành tâm nguyện.”
“Cô bạn đáng thương ghê. Nhưng người đáng thương là tôi nè. Thử nghĩ nếu cô nương biết tôi có thể thấy cô nương thì tôi sẽ bị làm phiền cỡ nào? Chưa kể đến việc cô nương còn đi tung tin là ở cái lớp này có tôi nhìn thấy được người cỏi âm coi. Hàng tá người như cô nương đều đến tìm tôi thì tôi tính sao đây?”, Trúc Chi lôi cuốn sách Toán ra đọc cho đỡ phân tâm.
Cô bạn ma bắt đầu ngâm nga một bào hát, bài hát mà Trúc Chi chưa từng nghe bao giờ.
“Có lẽ em nên quên kí ức về anh.
Nhưng sao nó cứ như đốt cháy trái tim này.
Hình bóng người đâu mờ dần như em tưởng.
Là lá la là la..
Ối khúc đó mình quên mất tiêu.”
Trúc Chi bật cười ha hả. Cô bạn ma lại quay sang nhìn cô, nói:
“Nè. Có gì mắc cười đâu. Tui không thuộc hết bài thôi.”
“Bài toán vầy mà mình cũng đoán ra được đáp số dù chưa học qua. Mình tài ghê ha ha.”, Trúc Chi tiếp tục cười ha hả.
Con ma lắc đầu, môi cong lên, nó ngán ngẫm nói:
“Trời. Con nhỏ đó bị khùng hay gì. Mới sáng ra ngồi giải bài toán rồi tự cười một mình. Đã xấu rồi mà còn khùng. Hết thuốc chữa.”
Trúc Chi tức giận đứng dây, chóng nạnh quát:
“E con ma. Mày nói ai khùng đó? Tính nhịn mày mà mày làm tao nỗi điên lên rồi đó nha.”
“Cậu đang nói chuyện với ai vậy?”, một bạn nam bước vào lớp, mặt câu ta rõ ràng hiện lên câu: “Tôi cũng nghĩ cậu bị khùng.”
Trúc Chi bối rối, vuốt lại tóc mai, đính chính:
“Đâu có gì đâu.”
Cậu ta nghi ngờ nhìn cô rồi tiến về chổ ngồi của mình.
“Cậu là lình mới à?”
“Ngân Chi. Mình mới chuyển tới năm nay.”
“Thanh Lâm. Tôi là lớp trưởng lớp này.”
Trúc Chi mỉm cười với Lâm rồi ngồi xuống, liếc về phía con ma, mặt giận dữ.
“Tôi tên Ngọc Huyền. Mình làm bạn nha.”
“CÒN LÂU TÔI MỚI LÀM BẠN VỚI..”
“Tôi cũng đâu nói muốn làm bạn với cậu.”, Lớp trưởng buông một câu.
“Không phải. Ý tôi không có nói cậu.”
“Lớp chỉ có hai chúng ta. Tôi đâu có hiểu lầm gì đâu ha?”
Trúc Chi vẻ mệt mỏi lồ lộ trước mặt. Cô cắn môi không nói lời nào nữa.
Mười phút sau, lớp học được lấp đầy bởi học sinh. Trúc Chi cảm thấy nhẹ nhỏm khi không phải ở một mình với cậu ấy nữa.
Tiết đầu tiên là tiết chủ nhiệm. Chủ nhiệm của lớp 11A3 là một cô giáo ở độ tuổi 32, nhìn chửng chạc, nghiêm khắc, đôi mắt của cô lúc nào cũng to tròn và có hồn.
“Được rồi. Những gương mặt thân quen. Có thể có một số bạn chưa quen. Nhưng cô vẫn phải nhắc: năm nay lớp 11 rồi, các em cũng được coi như trưởng thành. Làm cái gì cũng phải nghĩ cho tập thể. Một cái sai của mình sẽ phải ảnh hưởng tới lớp. Cô không tha cho những ai phá vỡ quy định của lớp cũng như nhà trường đâu. Thanh Lâm, điểm danh từng bạn cho cô. Bạn nào được gọi tên, đứng dậy cho cả lớp nhớ mặt.”
Thanh Lâm đứng lên gọi tên từng bạn. Cậu ấy dừng lại ở tên Ngân Chi một hồi lâu mới gọi tên người khác.
“Cảm ơn.”, Ngân Chi rủa thầm.
Và rồi, Trúc Chi rõ ràng nghe cậu Thanh Lâm kia gọi tên “Nhất Uy”. Cô giật mình nhìn người đang đứng lên. Cậu ta chính xác là gã Nhất Uy mà cô quen biết. Hắn mặc đồng phục học sinh, mái tóc được tỉa gọn hơn, khuôn mặt thì vẫn lạnh lùng vô cảm.
Ra là thế. Chính vì lý do này, cậu ta mới nói “Hẹn gặp lại ở trường.”. Câu ta không những học cùng trường mà còn học cùng lớp với cô. Cái này được xem là duyên phận không đây?
Bỗng một ý nghĩa chợt lóe lên trong đầu cô: Có lẽ nên nhờ cậu ta giúp mình tìm thanh kiếm của quỷ. Như vậy, cậu ta có cảm thấy cô phiền phức không?
Nhắc đến phiền phức, thì cô bạn ma mới đang đem lại phiền phúc cho cô. Ngọc Huyền theo đuôi cô khắp nơi, cô đi đâu cô ả theo đó như một cái đuôi. Quá tức tối, Trúc Chi liền đến một nơi không có bóng người.
“Rút cuộc bạn muốn gì ở tôi hả?”, Trúc Chi khoanh tay, mắt híp lại thành một đường nhỏ, cô nói giọng bực bội.
“Cậu chính là duyên trời định của tôi.”, Con ma nói với giọng rõ ràng là đang lấy lòng, “Nghĩ coi. Tôi ở đây mà 10 năm mà có ai thấy tôi đâu?”
“Duyên cái con khỉ á.”, Trúc Chi gào lên, “Nổi hết da gà lên luôn nè cô nương ơi.”
“Cậu giúp tôi một chút đi. Tôi ở đây cũng gần chục năm rồi. Mong mỏi có người giúp tôi để tôi có thể siêu thoát thôi. Ai lại muốn thành ma nữ vất vưởng hoài đâu.”
“Người cậu tìm không phải là một người như tôi. Tôi không thể giúp gì cho cậu đâu. Hãy tìm tên pháp sư kia đi.”, Trúc Chi chỉ tay về phía Nhất Uy (người đang từ từ tiến đến chổ cô).
“Nhưng tôi nghe đồn pháp sư không có tốt.”
“Đúng vậy.”, Nhất Uy tự cho phép mình trò chuyện, lạnh lùng nói tiếp, “Tôi sẽ đâm cô một nhát bằng thanh kiếm gỗ đào. Cô sẽ biết mất xuống âm phủ. Chịu không?”