Thấy Đoàn Mộ Linh có bộ dạng như mất trí nhớ, Trình Tự nhắc nhở nói, “Môn tự chọn cho cặp đôi, cậu tự chọn, giáo dục giải trí.”
Đoàn Mộ Linh theo bản năng muốn trốn học, “Có thể điểm danh giúp tôi không?”
Trình Tự: “Sáu tín chỉ.”
Đoàn Mộ Linh im miệng.
Trình Tự xoay người rời đi, tay vừa đặt xuống nắm cửa, hình như nhớ đến cái gì, quay đầu lại nói, “Đúng rồi, còn một tin tốt.”
“Tin tốt gì?”
“Tối hôm qua, chúng ta vô tình nhận được ba tín chỉ.”
Đợi Trình Tự đi rồi, gương mặt Đoàn Mộ Linh vui vẻ, lẩm bẩm đi ra ngoài, “Ba tín chỉ, ở cạnh một đêm là có ba tín chỉ?”
Vậy có nên dọn ra ngoài cùng Trình Tự thuê phòng không nhỉ? Một đêm là 3 tín chỉ, vậy chỉ cần hơn một tháng là kiếm lại được 117 tín chỉ rồi!
Cậu vừa nghĩ vừa mở điện thoại, trên màn hình lập tức hiện một thông báo.
[Thông báo hệ thống: Hệ thống giám sát thông minh quan sát thấy ngài và bạn đời có hành động hôn nhau trong ba phút, khen thưởng +3 tín chỉ. Tối qua 23:39]Đoàn Mộ Linh: “???”
Cùng lúc đó, Trình Tự đi khỏi ký túc xá của Đoàn Mộ Linh, quần áo dính đầy mùi rượu cũng chưa kịp thay, chạy thẳng đến sân bóng.
Ở sân bóng quan sát một lát, nhân lúc đội bóng nghỉ giải lao, anh nhìn vào đám người gọi một tiếng, “Phương Hạo.”
Một người diện mạo hung dữ mở cửa đi ra, “Cậu là?”
Trình Tự tự giới thiệu, “Trình Tự, bạn trai Đoàn Mộ Linh.”
Vừa nghe thấy tên Đoàn Mộ Linh, sắc mặt Phương Hạo trở nên trắng bệch, “Cậu, cậu tìm tôi làm gì?”
“Tôi nghe nói, một tháng trước, anh tuyên bố muốn theo đuổi Đoàn Mộ Linh?”
Phương Hạo phóng khoáng thừa nhận, “Đúng, thì sao?”
Vậy thật sự có chuyện này? Vậy mà đến nửa tiếng gió anh cũng không nghe thấy.
Trình Tự đẩy mắt kính, lấy điện thoại ra, nhấn vào trang chứng nhận tình yêu, bắt đầu tuyên bố chủ quyền, “Đoàn Mộ Linh là bạn trai của tôi, từ một năm trước, phiền anh lần sau nên tìm hiểu rõ ràng, nếu không sẽ khiến chúng ta đều rất khó xử.”
Phương Hạo cũng không phải người ăn chay, ngẩng đầu nhướn mày, “Một tháng trước chính miệng Đoàn Mộ Linh nói chưa có người yêu, cậu không đi hỏi cậu ta, đến tìm tôi làm gì? Tôi còn phải lãng phí thời gian như vậy làm gì!”
Một tháng trước đúng là không có người yêu, nhưng hiện tại lại có một người yêu đã yêu hơn một năm, Trình Tự cười nhạt, lười giải thích với hắn, “Cậu ấy nói không có, là có lý do của cậu ấy, mong anh lần sau chú ý.”
Nói xong quay người rời đi, để lại Phương Hạo đang dậm chân mắng chửi, “Cậu lớn như thế mà sao cái não chỉ biết mỗi yêu đương hả?”
Lúc này một người đàn ông to lớn như núi chạy đến, giọng nói trầm trầm hỏi, “Làm sao thế?”
Phương Hạo lập tức như chim nhỏ nép vào cơ ngực khoẻ khoắn của người đàn ông, “Chồng ơi, cậu ta hung dữ quá à.”
Người đàn ông an ủi, “Không sao đâu cục cưng, anh bảo vệ em!”
Ba giờ chiều, tại lớp tự chọn cho cặp đôi [Giải trí giáo dục]
Đoàn Mộ Linh lo lắng ngồi trên chiếc ghế dài nhỏ, cậu từ từ quan sát xung quanh, đưa mắt nhìn qua lại, ngồi trong phòng học tất cả đều là nam.
Có người chụm đầu vào nhau, có người thỉnh thoảng hôn nhau, hình ảnh này khiến da đầu Đoàn Mộ Linh tê dại, cả người như chui vào động.
Cậu xích lại bên người Trình Tự, nhỏ giọng hỏi, “Trình Tự, cái môn giải trí giáo dục muốn chúng ta làm gì thế?”
Trình Tự chậm rãi chớp mắt, anh đã sớm xem qua nội dung khoá học, trong lòng bình tĩnh nói, “Đừng sợ, giống như mấy lớp âm nhạc này nọ thôi.”
“Vậy thì tốt vậy thì tốt.” Đoàn Mộ Linh bây giờ mới yên tâm, còn không quên tự khen mình một câu, “Trình độ ca hát của tôi khá được.”
Mọi người không ngừng đi vào phòng học, tiếng chuông vào lớp vang lên, những tiếng bước chân rối loạn vội vã ngoài hành lang, sau đó có hai người một trước một sau xuất hiện ở cửa, Trình Tự quay đầu nhìn, một người trong đó là Phương Hạo.
Phương Hạo không thấy Đoàn Mộ Linh và Trình Tự cũng ở đây, kéo bạn trai như núi nhỏ của mình ngồi xuống dãy đầu.
Giảng viên lúc này vội vàng chạy vào phòng học, còn chưa đứng vững trên bục giảng, đã giáng xuống lòng Đoàn Mộ Linh một thanh sét.
“Được rồi các bạn, bắt đầu học thôi, mời các người vợ bên dưới của chúng ta lên trên bục giảng đứng nào!”
Đoàn Mộ Linh: “…”
Cậu máy móc quay đầu, vừa vặn đối mắt với Trình Tự cũng đang nhìn cậu.
Hai người nhìn nhau khoảng chừng một phút, dưới sự thúc giục trong im lặng của Trình Tự, lúc này Đoàn Mộ Linh mới cứng đờ tay chân đứng lên.
“Các bạn sinh viên, mời xếp hàng ngay ngắn, phải đảm bảo tất cả các bạn đều có thể nhìn thấy hành động phía trước của giảng viên!”
Đoàn Mộ Linh ỉu xìu chạy đến cuối hàng, gần như trốn vào một góc, sợ bị người khác nhìn thấy.
“Các bạn sinh viên đứng xong chưa?” Giảng viên mở máy đa phương tiện, âm nhạc vui vẻ vang vọng khắp phòng học, khúc nhạc dạo đầu ngắn ngủi kết thúc, lời bài hát từng câu từng câu nhảy vào tai Đoàn Mộ Linh.
“Chồng ơi chồng ơi moa!
Bên trái moa một cái,
Bên phải moa một cái,
Miệng moa một cái,
…”
Đoàn Mộ Linh mở to hai mắt, vẻ mặt trống rỗng ngơ ngác, như đang phải chịu một cú sốc tinh thần lớn nhất từ trước đến giờ, đơ như khúc gỗ, không cử động.
“Bạn sinh viên đứng phía sau kia!” Giảng viên chỉ vào Đoàn Mộ Linh đang đờ người, “Em sao thế hả? Sao có thể lười biếng(1) như thế?”
Đoàn Mộ Linh giật mình, lại nghe thấy giảng viên gọi cậu tiếp, “Em, đứng lên phía trước.”
Đoàn Mộ Linh: “???”
Các sinh viên đứng trước tự giác tránh sang tạo một đường, con đường nhỏ như đang chào đón cậu, mà ở cuối đường là vị giảng viên đang sốt ruột nhìn cậu.
“Bạn sinh viên này, đừng tưởng rằng chúng ta học môn tự chọn nên không thèm quan tâm nhé, nếu em đã chọn môn này, thì phải nghiêm túc học tập, nếu em còn tiếp tục dùng thái độ này đến lớp, tôi có quyền cho em rớt môn.”
6 tín chỉ, 6 tín chỉ, 6 tín chỉ.
Đoàn Mộ Linh không ngừng thuyết phục bản thân, cố gắng bước về phía trước.
Giảng viên vui vẻ gật đầu, “Tốt lắm, bây giờ làm lại một lần nữa, bạn sinh viên này đừng sợ, đây đều là những động tác rất đơn giản.”
Đoàn Mộ Linh gật đầu loạn xạ, không vỗ theo nhịp, động tác lung tung rối loạn, người khác vỗ tay thì cậu dậm chân, người khác xoay người thì cậu cúi người.
Giảng viên không ngừng cổ vũ, “Hát đi nào!”
Đoàn Mộ Linh: “…”
Giảng viên: “Mở miệng ra! Nhìn người yêu của em rồi mạnh dạn biểu đạt tình yêu đi nào!”
Đoàn Mộ Linh hắng giọng, âm thanh nhỏ như muỗi kêu.
Giảng viên: “Lớn tiếng thêm chút nữa! Để người em yêu có thể nghe thấy lời tỏ tình của em!”
Đoàn Mộ Linh cắn răng, ngẩng cổ, giọng nói vang dội.
“Chồng ơi chồng ơi moa,
Bên trái moa một cái,
Bên phải moa một cái,
Miệng moa một cái,
Chồng ơi chồng ơi ôm một cái,
Em muốn ôm ôm công chúa,
Ôm bay bay một cái,
Ôm xoay vòng vòng.”
Lỗ tai cậu ù ù, ánh mắt dại ra nhìn Trình Tự bên dưới khán đài, chỉ thấy Trình Tự mặt không đổi sắc giơ điện thoại lên, bắt đầu quay video.
Đoàn Mộ Linh: “???”