Ngữ khí của bạn học nam kia không tệ, rốt cuộc là bạn học nữ, lại còn là một cô gái rất xinh đẹp, ánh mắt bạn học nam kia khi nhìn cô đều là muốn nói rồi lại thôi, sau khi ngập ngừng vài giây, cậu ta “ai” lên một tiếng: “Khương Nại, tại sao trông cậu hình như khác với mấy hôm trước rồi?”
Một chàng trai khác vỗ vào đầu cậu ta một cái, ngữ khí thập phần khinh bỉ mà giải thích: “Cái này mà cậu cũng không biết sao, con gái trang điểm lên có thể mỗi ngày đổi một khuôn mặt đó!”
Cậu ta quay đầu nhìn đến Lục Dĩ Ngưng: “Đúng không bạn Khương Nại?”
Giây tiếp theo, cậu ta lại có chút khó hiểu mà gãi gãi đầu, “Có điều khuôn mặt hôm nay xác thật giống như hoàn toàn thay đổi vậy….”
Lục Dĩ Ngưng không để ý đến lời nói của bọn họ, cô chỉ sợ mình vừa mở miệng bọn họ liền sẽ cảm thấy Khương Nại còn chạy đi đổi cả giọng nói, cô chỉ gật nhẹ đầu rồi lại đưa tay ra ấn đầu chuột bạch.
Lần này tuy rằng đã ấn được lên đầu nó nhưng lại dùng lực không đúng chỗ, chuột bạch không bị ép chết ngược lại giãy giụa một lúc dọa Lục Dĩ Ngưng sợ đến hồn phi phách tán, tay vô thức buông lỏng, còn chưa thu tay về đầu ngón tay liền bị một bàn tay khác đè lại.
Bàn tay của người kia rất trắng, những ngón tay thon dài cân đối, cách bàn tay cô đem con chuột bạch kia ấn trên bàn thí nghiệm.
Lục Dĩ Ngưng mím môi, tầm mắt từ bàn tay người kia dời lên, nhìn đến cổ tay áo thực nghiệm màu trắng của anh, lại hướng lên, chàng trai rũ mắt, ánh mắt anh hoàn toàn rơi trên người con chuột bạch kia, nhìn cũng không nhìn cô lấy một cái.
Chỉ có nhiệt độ truyền đến từ đầu ngón tay là đang nhắc nhở cô đây không phải ảo ảnh, nhiệt độ trên tai của Lục Dĩ Ngưng tăng lên nhanh chóng, toàn thân cô đều trở nên có chút lâng lâng, cho đến khi giọng nói đầy lo lắng của bạn học nam bên cạnh vang lên mới đem cô kéo về hiện thực—-
“aiya, sao lại đâm không vào nhỉ….”
Đường Mộ Bạch thực sự cũng không ngờ rằng mình sẽ ra tay, vừa rồi khoảnh khắc nhìn thấy Lục Dĩ Ngưng thả lỏng tay anh gần như là hành động trong vô thức, chỉ đến khi xúc cảm chân thực từ dưới ngón tay truyền đến anh mới kịp phản ứng lại.
Bàn tay của con gái không giống như con trai, mặc dù cô gầy nhưng bàn tay lại không hề trơ xương, sờ vào cảm giác rất mềm mại thoải mái.
Đường Mộ Bạch nhíu mày, mặc dù anh quen nhiều bạn gái có điều hầu hết đều là kết duyên vì bài tập về nhà, thêm vào đó gia giáo anh nhận được vốn rất nghiêm khắc, lúc trung học tuổi vẫn còn nhỏ, còn chưa từng nắm qua tay bạn gái cũ, vậy nên khi đụng vào tay Lục Dĩ Ngưng anh liền sững sờ một chút, nhưng thu tay lại thì lại không ổn cho lắm, khóe miệng anh giật giật, nhìn sang bạn học nam kia thử hai lần vẫn không đâm vào được, lúc này mới quay đầu nhìn đến Lục Dĩ Ngưng: “Tay đưa lên một chút.”
Lục Dĩ Ngưng nghe lời xê dịch về phía trước.
“Đè lại.”
Lục Dĩ Ngưng gật gật đầu, vừa gật xong, bàn tay phía trên liền thả ra, Đường Mộ Bạch lấy kim tiêm từ trong tay chàng trai kia, niết cái đuôi của chuột bạch, sau khi tìm thấy tĩnh mạch liền nhanh chóng chính xác vô cùng đâm đầu kim vào.
Chỉ vài giây sau anh đã rút kim ra sau đó tựa tiếu phi tiếu mà liếc nhìn Lục Dĩ Ngưng: “Sợ chuột bạch đến như vậy, sau này sao làm được thí nghiệm, bạn học Khương Nại?”
Mấy từ cuối của anh nói ra dù rất nhẹ nhưng lại có tác dụng nhắc nhở rất rõ ràng.
Khóe môi Lục Dĩ Ngưng vừa cong lên vì sự tiếp xúc da thịt giữa hai người lấy tốc độ cực nhanh đông cứng lại.
Tâm tình Đường Mộ Bạch không tồi, cong môi cười một tiếng sau đó buông ống tiêm thon dài kia xuống, quay người đi đến một nhóm khác.
Bên tai, giọng nói buồn bực lại không cam lòng của cô gái cùng nhóm vang lên một giây sau đó: “May mắn đến như vậy, còn được chạm vào tay Đường Mộ Bạch học trưởng, biết trước vậy tôi đã giữ rồi, được vậy tôi chắc chắn không rửa tay một ngày….”
“…….”
–
Lục Dĩ Ngưng đúng thật là nghĩ sẽ một ngày không rửa tay, nhưng lại nghĩ đến đã chạm vào chuột bạch, có thể đã chạm vào vi khuẩn mất vệ sinh, sau khi kết thúc thí nghiệm cô liền thật cẩn thận tỉ mỉ dùng nước rửa tay rửa thật sạch sẽ ngón tay.
Sau khi rửa xong cô còn an ủi bản thân, sau này vẫn sẽ còn cơ hội được chạm vào tay Đường Mộ Bạch.
Nghĩ như vậy liền thấy tốt hơn nhiều, Lục Dĩ Ngưng tạm thời bỏ chuyện viết báo cáo thí nghiệm ném ra sau đầu, sau khi về đến ký túc xá liền gấp không chờ nổi mà khoe với Khương Nại.
Lục Dĩ Ngưng: 【Nại Nại, hôm nay tớ chạm được vào tay Tiểu Bạch rồi. 】
Khương Nại: 【Trong mơ à? 】
Lục Dĩ Ngưng đem quá trình kể lại với Khương Nại.
Khương Nại: 【Được đó, chúc mừng Ngưng Ngưng của chúng ta tiến lên được bước đầu tiên! 】
Lục Dĩ Ngưng nhìn chằm chằm tay phải của mình hai phút, khóe miệng vô thức cong lên, 【Cũng không biết lần tiếp theo phải đến tận bao giờ. 】
Khương Nại: 【Đã hỏi Weixin chưa? 】
Lục Dĩ Ngưng: 【Vẫn chưa. 】
Lục Dĩ Ngưng nhàn rỗi không có việc gì làm lại đem vòng bạn bè của Tạ Khôn lật lại một lần, sau khi xác định anh không đăng gì mới, cô lại đăng nhập vào game.
Đường Mộ Bạch không online.
Không online càng tốt, càng tiện cho cô nói chuyện.
Lục Dĩ Ngưng mở khung chat ra, đắn đo vài giây mới gửi một tin nhắn: 【Học trưởng, có thể cho em Weixin không? 】
Vốn dĩ muốn bịa thêm vài lí do nhưng sau đó quay đầu lại nghĩ, Đường Mộ Bạch có loại lí do gì chưa từng gặp qua, khẳng định liếc mắt liền có thể nhìn ra được, vậy nên liền dứt khoát trực tiếp gửi qua.
Sau khi gửi xong cô liền lập tức offline.
Đường Mộ Bạch hai ngày sau mới nhìn thấy tin nhắn này, lúc nhìn thấy nó phản ứng đầu tiên của anh là hỏi ý Lục Cảnh Hành, tin nhắn đều đã soạn xong rồi, kết quả một giây trước khi gửi đi anh lại hối hận.
Sao anh làm chuyện gì cũng phải hỏi Lục Cảnh Hành?
Làm đến mức giống như “có chuyện bẩm tấu, không có chuyện bãi triều” vậy, Lục Cảnh Hành là hoàng thượng, dựa vào cái gì anh lại phải làm thái giám?
Cho, cho cái mẹ nó.
Home » Story » nghi gia nghi thất » Chương 13: Cho, cho cái mẹ nó