Khương Tuyết Ninh ngoái nhìn hắn một cái, mới nói với Đường nhi: “Nhận lấy.” Thanh Phong lập tức thở dài một hơi: “Tạ nhị cô nương thương xót.” Đường nhi nhận lấy áo choàng thêu xanh màu trời, Thanh Phong liền cúi người hành lễ với Khương Tuyết Ninh, lui xuống. Những khách nhân vây xem bên kia đều giải tán. Bên này chỉ còn hạ nhân của Thanh Viễn bá phủ.*Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn*
Khương Tuyết Ninh nhìn Vưu Phương Ngâm toàn thân ướt đẫm, ngoài này gió lớn thổi liền run lẩy bẩy, khuôn mặt tái nhợt, liền nhìn ba bà tử kia, nói: “Tuy ta là người ngoài không nên xen vào chuyện của bá phủ các người, nhưng thân là hạ nhân, các ngươi ra tay nặng như vậy không sợ thất đức sao?” Ba bà tử kia lúc trước nghe Khương Tuyết Ninh hồ ngôn loạn ngữ nói “Bà tử chống đối cô nương, nô tài khi dễ chủ tử” thì giận sôi lên, nhưng thấy người bên cạnh Yến tiểu hầu gia đem y phục đưa cho nàng, lại âm thầm may mắn các nàng không nhất thời xúc động quát nạt Khương Tuyết Ninh, nếu đắc tội người không nên chỉ sợ không có kết cục tốt. Lúc này nghe Khương Tuyết Ninh nói, mấy người cười ngượng ngùng không dám cãi lại. Khương Tuyết Ninh cũng không muốn nhúng tay quá nhiều, chỉ nói: “Trước tiên đưa người về phòng đi.” “Vâng, vâng.” Chủ tử khác trong phủ sợ còn không biết tin tức nơi này, lát nữa mới đến, chuyện ba bà tử mới làm đều bị Khương Tuyết Ninh thấy, các nàng đã chột dạ lại sợ, nghe vậy vội vàng đáp ứng, đỡ Vưu Phương Ngâm về khóa viện hướng đông bắc.
Khương Tuyết Ninh do dự một chút, lại đi theo. Đường nhi ở phía sau không hiểu ra sao. Khương Tuyết Ninh cũng không hiểu bản thân đang muốn làm gì: Cứu người cứu đến cùng, đưa phật đưa đến tây thiên? Không, nàng không phải người lương thiện như vậy. Chờ đợi có kỳ tích xảy ra? Kỳ tích xảy ra với nàng đã đủ nhiều, trùng sinh là chuyện lớn, ông trời sẽ không đối tốt với nàng như vậy. Có lẽ, chỉ đơn thuần muốn xem một chút thôi. Nhìn xem nơi Vưu Phương Ngâm ở trước kia ra sao.
Khóa viện là chỗ ở của tiểu thiếp cùng thứ nữ không có địa vị lại không được sủng ái trong phủ, khóa viện Thanh Viễn bá phủ thực chẳng ra sao, nhìn mười phần đơn giản, chỗ ở hạ nhân Khương phủ được lòng chủ tử so với nơi này còn tốt hơn không biết bao nhiêu lần. trong khóa viện bài trí mười phần mộc mạc. Giường, vách ngăn, cái bàn, cái sọt kim khâu bên trong còn có không ít đồ thêu thùa chưa làm xong, nhìn quanh ngược lại là sạch sẽ, chỉnh lý chu đáo. Trong phòng liền có một tiểu nha đầu, còn không biết có phải hầu hạ Vưu Phương Ngâm hay không, gặp nhiều người đến, bị dọa đến chân tay lúng túng. Vẫn là bà tử cầm đầu quát lớn một tiếng, mới biết bưng trà dâng nước cầm khăn.
Khương Tuyết Ninh nhìn nàng một cái, không nói, chỉ nhịn không được quan sát căn phòng này. Mà dù sao Vưu Phương Ngâm vẫn chưa tới. Trong phòng này còn không có các loại tạp thư thoại bản, cũng không có tơ lụa trân quý, không có đồ chơi đúng mốt, cũng không có đồng hồ phương Tây…
Cảm giác hư ảo vừa rồi cứu người dần dần tiêu tán, nàng bình tĩnh nghĩ lại, trong lòng lại có nửa phần chờ mong cùng ảo tưởng. Đây là lần đầu, nàng chân chân chính chính dò xét Vưu Phương Ngâm đời này. Bởi vì có khách lạ, nên nàng không đi thay quần áo, cũng có lẽ là sợ đến luống cuống, chỉ cẩn thận từng li từng tí cởi áo choàng mà Khương Tuyết Ninh lúc trước khoác lên nàng, lại gọi tiểu nha đầu ôm chăn mỏng đến phủ lên, khuôn mặt vẫn xanh xao tái nhợt. Ngũ quan chỉ có thể coi là thanh tú. Lông mày mắt hạnh môi anh đào, vốn là đẹp mắt, nhưng lại thiếu chút thần thái, giống như người gỗ do thợ thủ công điêu khắc tay nghề không tinh làm ra, ngốc trệ mà cứng nhắc. Khóe mắt trái có nốt ruồi giọt lệ. Đây là tướng tá mà bọn họ hay nói là phúc bạc số khổ.
Nàng dùng cả tâm tư muốn tìm trên gương mặt này chút hơi thở quen thuộc của Vưu Phương Ngâm kiếp trước, nhưng tỉ mỉ cả quá trình mới phát hiện: Không có, thật sự không có. Không phải Vưu Phương Ngâm kiếp trước…
Vưu Phương Ngâm chưa bao giờ thấy ánh mắt như vậy. Vị này là quý nhân cứu nàng, nhưng phảng phất như muốn tìm ra một người khác từ trên người nàng. Có chút thống khổ, lại giống như tiếp nhận hiện thực, lại như kỳ vọng sụp đổ. Nàng không khỏi nắm chặt tay, cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng mở miệng, lại không thốt ra được lời nào.
Khương Tuyết Ninh ngồi yên thật lâu, lại nói mấy bà tử không biết làm sao: “Các ngươi ra ngoài.” Mấy bà tử nhìn nhau, trong lòng nghi hoặc, nhưng không dám phản bác; đến tiểu nha đầu, dù không hiểu tình hình hiện tại nhưng cũng không dám ở lại, đi theo nhóm bà tử lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Khương Tuyết Ninh cùng Vưu Phương Ngâm. Vưu Phương Ngâm lúng ta lúng túng mở miệng: “Tạ, tạ quý nhân ân cứu mạng…” Khương Tuyết Ninh lại nhìn nàng chăm chú, giơ ngón tay, nhẹ nhàng mân mê gương mặt tưởng như hết sức quen thuộc lại vô cùng xa lạ, hất ngọn tóc dính trên gò má nàng, như vô thức nói: “Đúng, nên tạ. Vì cứu ngươi, ta đã từ bỏ nơi nương tựa lớn nhất đời này rồi…”
Vưu Phương Ngâm ngơ ngẩn. Khương Tuyết Ninh lúc này mới tự giễu cười một tiếng, nói với nàng: “Ta thấy ngươi không muốn chết. Bây giờ coi như đã đi qua điện Diêm vương một lần, sau này còn gì phải sợ? Ngươi nỗ lực mạnh mẽ đi, tốt xấu gì cũng sống cho tốt, đừng để uổng phí thân thể này.”
Rõ ràng đây là thân thể của nàng ấy, nàng không nên nói bất công như vậy. Nhưng lại không thể đè nén nổi thất vọng ưu sầu trong lòng? Nàng chỉ là người bình thường. Vưu Phương Ngâm ước chừng là nghe không hiểu nàng đang nói gì, chỉ biết mở to đôi mắt nhìn nàng. Khương Tuyết Ninh càng nhìn càng thất vọng. Khác quá xa. Nàng vốn muốn nói rất nhiều lại nói không nên lời. Trong lòng cất giấu trăm ngàn tâm sự, cũng không thổ lộ ra được, nhất thời nén lại trong lòng.*Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn*
“Đường nhi.” Khương Tuyết Ninh nghĩ nghĩ, gọi Đường nhi đến, “Có mang tiền không? Cho ta.” Đường nhi liền lấy hầu bao ra, bên trong có chút ngân phiếu, ba tấm trăm lượng, năm tấm mười lượng, còn có chút bạc vụn. Đây là để dự phòng trên đường hồi phủ cô nương muốn mua đồ. Nàng nhìn Khương Tuyết Ninh, chần chờ một lát, vẫn đưa ra. Khương Tuyết Ninh mở ra nhìn thoáng qua, liền đặt trên bàn, nói: “Ngươi và ta cũng coi như có duyên, tiền này ngươi cầm đi, về thu thập một cỗ quan tài mà an táng di nương ngươi. Phần dư, ngươi giữ lại dùng mà sống.”
Vưu Phương Ngâm không biết nàng làm sao biết chuyện của di nương, hốc mắt liền đỏ, đột nhiên khóc lên. Chỉ là há miệng nhưng không phát ra âm thanh gì, nước mắt cứ lã chã rơi, càng khiến người ta thấy tê tâm liệt phế. Nàng vẫn không dám khóc to. Dù sao chỉ là di nương trong phủ mất đi, lại còn tự mình treo cổ…
Khương Tuyết Ninh chỉ cảm thấy nơi đây ngột ngạt, với Vưu Phương Ngâm nàng không có gì để nói, ngồi một hồi, liền đứng dậy đi ra ngoài.
Chỉ là mới đi tới cửa thì dừng lại, nàng một tay vịn khung cửa, ngoái nhìn, thản nhiên nói: ” Buổi sáng ba ngày sau, chợ phía đông bên ngoài hội quán Giang Chiết sẽ có thương nhân Hứa Văn Ích bán một lô tơ sống, ngươi nếu còn tiền, lại không muốn tiếp tục như vậy, có thể đi nói giá mua thấp xuống một chút, nửa tháng sau có thể bán được giá gấp ba. Nếu cẩn thận chi tiêu, cũng đủ để ngươi sống một thời gian.”
Năm đó món tiền đầu tiên của Vưu Phương Ngâm rất không dễ dàng, nàng ấy liều mạng mượn tiền bên ngoài. Chỉ là nàng dám nghĩ dám làm, cuối cùng cũng có được. Vưu Phương Ngâm này lại như tượng gỗ, tính tình nhu nhược, kiến thức nông cạn, đầu óc cũng không giống có thể tính toán. Thủ đoạn cùng tầm mắt của Vưu Phương Ngâm kiếp trước, đến nàng còn không học được, Vưu Phương Ngâm này làm sao có thể đây? Khương Tuyết Ninh chỉ điểm như vậy, bất quá chỉ để không thẹn với lòng thôi. Nàng không cho rằng nàng ấy có thể làm ra cái gì. Nói xong, liền quay người, kêu Đường nhi, rời khỏi khóa viện.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Vưu Phương Ngâm hai mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn nàng đi xa dần, sau đó cúi đầu xuống, nhìn hầu bao trong lòng bàn tay, chậm rãi siết chặt.