“Tớ cũng muốn xem cậu đấu.”
“Ha ha, buổi sáng tớ chỉ xem bạn đấu mà thôi, chiều mới đến phiên tớ.” Lâm Dật Phi nhìn Mạn Mạn, tiếng Anh của cô nàng không tốt lắm nên cũng không có nhiều bạn.
“Nhưng…”
“Nếu cậu thật sự muốn đi thì nên mang theo chút điểm tâm, bởi vì trưa nay chúng tớ sẽ ăn ở quán cơm gần đó.” Lời nói của Lâm Dật Phi khiến Mạn Mạn nháy mắt vui hẳn lên.
Sân đấu kiếm này tuy không lớn, nhưng vẫn có thể tiến hành đồng thời bốn trận đấu.
Lâm Dật Phi dẫn theo Mạn Mạn tìm được Mark và Philip, Mark thấy có một nữ sinh đi theo cậu liền cố tình đá lông nheo, tựa như đang nói “Tớ đã nói đó là bạn gái cậu rồi, còn không thừa nhận hả.”
Mạn Mạn dường như cũng hiểu ám chỉ của Mark, cười xấu hổ.
Katherine bọn họ đang đứng theo nhóm thành vòng tròn trên sân, trong ba phút ai đánh trúng đối thủ năm kiếm trước thì người đó thắng.
Katherine vẫn còn rất căng thẳng, trước khi thi đấu luôn nhìn về phía bọn Lâm Dật Phi. Lâm Dật Phi ra hiệu “tất thắng” với cô nàng, Katherine nở một nụ cười miễn cưỡng qua mặt nạ. Quả nhiên do quá căng thẳng, chỉ phút đầu tiên mà Katherine đã bị trúng ba kiếm, Mark và Philip ngồi đó đều che mắt lại không dám nhìn.
“Không sao đâu, cậu ấy chưa vào trạng thái mà thôi. Còn đến hai kiếm mới bị loại mà!” Lâm Dật Phi tuy hơi lo nhưng vẫn cảm thấy Katherine còn cơ hội.
Đấu kiếm luôn cần mạo hiểm như thế, chưa tới giây cuối cùng thì chưa thể xác định được ai thắng ai thua. Vậy nên áp lực nó gây ra cũng rất lớn.
Katherine lắc thanh kiếm trong tay, sau đó vung nó lên rồi chém mạnh xuống. Bắt đầu phút thứ hai, cô nàng bỗng dũng mãnh phi thường, trả lại ba kiếm cho đối phương, khí thế ngày càng mạnh mẽ, ngay cả Mark và Philip ngồi xem cũng kích động vô cùng.
“Hay lắm Katherine! Giải quyết nó đi!”
Quy tắc trong sân đấu là không được phép ồn ào, Lâm Dật Phi nhanh chóng nâng tay bịt miệng Philip.
Thật là, mấy tên này mới đây thôi còn cho rằng Katherine thảm bại mà.
Khí thế và tiết tấu của đối thủ bị Katherine cướp được, sau hơn ba mươi giây, Katherine nghênh đón thắng lợi đầu tiên của mình.
Sau ba trận đấu, Katherine thua một trận, trận còn lại tuy có khó khă nhưng vẫn thắng. Bọn Lâm Dật Phi cũng cảm thấy vui thay cho Katherine.
“Lâm, trận đấu chiều nay của cậu tớ phải học tập thật tốt mới được.” Katherine của ngày hôm nay thoạt nhìn tự tin và quyến rũ hơn xưa nhiều.
“Hả? Không biết hôm qua ai nói chống mắt chờ xem tớ bị đánh bại mà!” Lâm Dật Phi cười, nhìn không ra tí căng thẳng nào. Sau đó họ tìm nơi giải quyết bữa trưa.
Buổi chiều Lâm Dật Phi ra sân. Nói thật, bốn trận đấu này Lâm Dật Phi thắng rất nhẹ nhàng, bởi vì đã từng qua tuổi này, thế nên cậu có thể đoán trước những đường kiếm của đối thủ một cách dễ dàng, nhưng khi đấu với họ Lâm Dật Phi đã nhận ra một điều, mình phải huấn luyện tốt để cơ thể phản ứng kịp với đầu óc, bởi cậu vĩnh viễn đều không thể dựa vào kinh nghiệm để chiến thắng.
Ra khỏi sân đấu, bọn Katherine đang đứng đợi cậu.
“Lâm, cậu quả thật bốn trận toàn thắng! Lấn hết khí thế của bọn họ rồi, a… Tớ yêu cậu!” Phản ứng của Katherine vô cùng khoa trương.
Mạn Mạn đứng bên cạnh cũng ngượng ngùng, chỉ nhỏ giọng dùng tiếng Trung khen “Dật Phi giỏi quá.”
Lâm Dật Phi cười, “Tiếp theo sẽ là đấu một đối một, nếu tớ lại thắng, Mạn Mạn cậu nhất định phải dùng tiếng Anh chúc tớ đó.”
Trần Mạn Mạn gật đầu.
Lâm Dật Phi vui vẻ hưởng thụ bữa tối hoành tráng của mẹ, hồn nhiên không biết rằng lúc này ở nhà Ozbourn, giông tố đã kéo đến.
Chris cầm theo trang bị đấu kiếm đi về cùng huấn luyện viên. Về đến nhà thì đứng đó, không giống như lúc trước lững thững trở về phòng mình hoặc không thèm nói chuyện với cha mình.
Ngài Ozbourn không để ý điều này, trò chuyện với huấn luyện viên của Chris.
“Hôm nay Chris phát huy rất tuyệt, nói thực lúc ngài nhờ tôi tới dạy nó tôi cảm thấy rất khó xử. Dù sao thì tận mười hai tuổi mới bắt đầu học, ngài nói lúc trước nó chưa từng học, tôi còn lo không biết trình độ nó ra sao.” Huấn luyện viên và ngài Ozbourn cùng ngồi xuống, George bưng cà phê lên cho họ, “Nhưng tôi không ngờ kỹ thuật lẫn động tác của nó đều rất chuẩn, phản ứng với tiết tấu trận đấu cũng có kinh nghiệm hơn những đứa bé cùng tuổi khác, ngài nói trước đây nó chưa học qua, nói thật tôi không tin lắm.”
“Nó là con tôi, đương nhiên sẽ có thiên phú mà người khác không có.” Lời nói tự tin như thế, từ miệng ngài Ozbourn thốt ra chỉ như một chuyện bình thường.
Bấy giờ, George đi đến, nói với ngài Ozbourn, “Ông chủ, nên làm gì với những lá thư này? Trận đấu cũng đã kết thúc, có nên trả lại cho cậu chủ không?”
“Ông bảo đây là thư do một cậu bé người Trung Quốc tên Lâm viết cho nó à?” Ngài Ozbourn nhíu mày, “Không cần đưa Chris, ông xử lý đi.”
George đứng thẳng lưng, ngài Ozbourn lại hỏi, “Gần đây cậu bé đó còn gọi điện thoại hoặc gửi thư đến không?”
“Không.”
“Ừm.” Ngài Ozbourn phất tay, nhưng George đứng đó đột nhiên đờ ra.
“Cậu chủ…”
.