Có thể thấy người này không bình thường.
Moore có thể được coi là bạn cùng trang lứa với Nguyên soái, ban đầu cả hai đều học ở trường quân đội bậc nhất, Moore không quá thích cái tính máu lạnh của người này, sau đó hắn lại nghỉ học vì cơ thể không cho phép, sau đó lại nghe tin hắn đang ở tiền tuyến.
Biên giới Liên Bang gần đây cũng không im ắng, Moore có nghe khi nằm trong bệnh viện.
Hoài nghi nổi lên, sau khi thấy biểu cảm không rõ ràng của cún con, hoài nghi của Moore biến mất.
Chắc chắn là hắn nghĩ quá nhiều rồi, Alvis làm sao có thể xuất hiện ở cái hành tinh nhỏ như Ronan được chứ, cho dù có cũng không thể biến thành một con cún con thích ghen như vậy…..
Cún con án binh bất động, chờ đến khi cừu con sáp lại gần mới vỗ chân lên đầu nó, mém nữa đã khiến cái đầu đầy lông của cừu con thành đầu hói.
Cừu con: “….” Dẹp mấy cái nghi ngờ nhảm nhí kia đi!
Cừu con bị vỗ lại be be, Yến Tháp vội vàng tách hai đứa ra, bế cừu con bắt đầu tự kỷ, đang chôn đầu vào khuỷu tay cậu, cún con càng biểu hiện rõ ràng hơn, viết thẳng mấy chữ nhãi ranh đừng đến gần.
Yến Tháp buồn cười không thôi, cậu vội vàng an ủi Miên Miên, để nó ngủ tiếp, sau đó bế Alvis vào nhà bếp.
“Alvis, em là anh, phải nhường em trai chứ.” Yến Tháp bế cún con, nhỏ giọng nói.
Rời phòng, cún con không còn hùng dũng oai vệ như khi nãy, mắt nó lim da lim dim, xem lời cậu nói thành gió thoảng qua tai.
Yến Tháp: “…”
Cậu dắt cún con ngu si vào nhà bếp, máy quay nãy giờ vẫn luôn đi theo cậu, hiển nhiên cũng quay được một màn đánh nhau khi nãy của hai đứa.
[Touvy: Ha ha tụi nó mắc cười quá, sao mấy bé nhà streamer năng động vậy.] [Than thở lại thở than: Miên Miên đáng yêu quá à! Vừa trắng vừa mềm, cảm giác cứ như có thể bóp trong lòng bàn tay á hu hu hu, số streamer đỏ ghê, mình đã lông xù mềm mềm rồi, còn có hai bé cũng lông xù.] [Meo Meo: Chỉ có mình tôi chú ý đến chuyện streamer là ba đơn thân trẻ tuổi có hai đứa con thôi hả?! Sợ hẽi!] [Kỳ Kỳ không chơi cờ: Đùa à, streamer trẻ măng thế này, hình như mới trưởng thành không lâu thôi, làm sao có hai đứa con lớn vậy được.]Yến Tháp thấy mọi người trong làn đạn khó hiểu thì lên tiếng giải thích: “Hiển nhiên không phải tôi sinh.” Cậu định nói sự thật rằng cả hai đứa đều do cậu nhặt được, nhưng nghĩ kỹ lại, hai đứa đều có lai lịch không rõ, lúc phát hiện cũng đang bị thương, không chừng gặp phải chuyện chẳng lành gì.
Nếu người làm tụi nó bị thương nhận ra, sau này lặng lẽ tấn công thì biết làm sao. Yến Tháp không muốn lấy mạng tụi nó ra để cược.
Yến Tháp: “Là con của bạn tôi, đến đây chơi thôi.” Cậu nói sơ qua lai lịch hai đứa nhóc, chóp mũi cử động nhẹ, vội vàng đi lên, mở nắp.
Lúc đầu mùi hương chỉ bay khắp nơi mà thôi, vừa mở nắp nồi, mùi thơm bùng nổ, ùa khỏi cái nồi bé tí như nước lũ, thịt kho mềm mại run lên, nước sốt màu đỏ sôi ùng ục.
Khứu giác của cún con tốt vô cùng, lúc ngửi được mùi thơm đã không nhịn được mà ngẩng nửa người dậy, đưa đầu sang nhìn xem Yến Tháp đang nấu cái gì.
Thịt còn có thể thơm đến vậy?
Mấy người đang dùng góc nhìn bên bắt đầu chảy nước miếng.
[Meo Meo:!!! Mẹ nó tôi chảy nước miếng rồi!!] [Bá Bá không bao giờ chịu thua: A a a streamer rút thăm trúng thưởng đi! Ai trúng được một phần thịt kho này! Đời này của tôi không uổng rồi!] [Than thở lại thở than: Hít… mẹ tôi vừa đánh tôi nè, bởi vì tôi liếm hư màn hình nhà mình rồi hu hu hu.]Nghe nói giao hàng hỏa tốc bây giờ rất nhanh, Yến Tháp còn chưa từng nghĩ đến chuyện có thể rút thăm để tặng thức ăn, cậu bỏ trứng gà đã được chiên vào trong nồi, nói: “Hôm nay nấu hơi ít, để lần sau đi.”
Thêm trứng gà vào rồi nấu thêm một chút nữa để trứng có thể thấm đẫm nước sốt, chờ đến khi nước sốt sệt lại, món ăn đã sẵn sàng.
Múc ra dĩa, rưới nước sốt và rắc ít hành lá xắt nhỏ.
Khán giả xem livestream thèm chảy nước mắt!