Anh nhẹ cười dùng hay tay giữ lấy mặt cô nâng lên, mặt cô so với anh nhỏ hơn nhiều một bàn tay anh đã to hơn nữa mặt của Y Đàm rồi.
‘Nhìn xuống đôi môi mọng nước hồng hồng nhỏ nhắn của Đàm Đàm, anh cúi xuống hôn chụt cô một cái yêu chiều, Y Đàm chớp chớp đôi mắt sáng to tròn hai mí của mình lặng im không biết nói gì.
Có vẻ anh rất thích hôn cô, mặt dù cô đối với chuyện thân mật kiểu này còn chưa thích ứng được….nhưng mà…..cuộc đời ai cũng sẽ có lần đầu nếu là anh cô sẽ nguyện cùng anh trải nghiệm.
” Trước giờ ngoại trừ anh ra có người khác giới nào hôn môi nhỏ này của em chưa? “
Anh lên tiếng hỏi, tự dưng anh muốn biết nghĩ đến trước khi gặp anh có người nào được hôn đôi môi xinh đẹp này của cô anh lại cảm thấy khó chịu.
Y Đàm mím môi giả vờ suy nghĩ……nhìn thấy gương mặt đang dần trở nên đen xì khó chịu của anh, cô cảm thấy mắc cười….thử trêu anh xem anh có thể tới mức nào.
” Ừm….để em nhớ xem….a…hình như có 3 người “
Cô vô tư đưa bàn tay lên đếm ngón rồi đưa ra câu trả lời là 3, Dương Vũ nghe cô nói tận 3 người sắc mặt anh trở nên đen xì miệng cứ giật giật rồi nở một nụ cười hề hước.
” Ba người?……Ha Ha anh cứ nghĩ em nhút nhát nội tâm nay mới biết tận ba người…là ai bạn trai cũ? “
Y Đàm che miệng bật cười, xong cô ôm lấy mặt anh nói: ” Xem anh kìa em nói thế mà anh cũng tin được sao? Làm gì có 3 người gì đó, anh nói đúng trước kia em vốn nhút nhát nội tâm nên ít giao lưu cởi mở với người khác giới lắm, bạn bè của em có mấy người là con trai đâu, mấy đứa đó em chơi được vì em xem tụi nó là chị em bạn dì, nụ hôn môi đầu từ kiếp trước đến hiện tại đều là anh đấy. “
” Ông anh ạ anh không hiểu con người em sao, Phùng Y Đàm em là một người rất chừng mực em luôn duy trì khoảnh cách thân mật tiếp xúc với người con trai khác, em sẽ chỉ chủ động tiếp xúc với người em yêu thôi. Người em yêu duy nhất vẫn luôn là anh Trịnh Dương Vũ “
Những lời cô nói không có nữa từ giả dối, Y Đàm bị ám ảnh từ bạo lực gia đình do người cha gây nên tổn thương tâm lý. Cô luôn cảm thấy không thoải mái khi ở chốn đông người, đặc biệt là ở một mình với một đám con trai, cô rất sợ sợ những ánh mắt lời nói lạ lẫm đó
Cô giả vờ bình tĩnh vờ như mình ổn nhưng trong lòng cô vốn đã loạn lên hết, cô không dám nhìn thẳng hay nói chuyện với một người con trai lạ, cho dù là bạn của bạn cô ngồi cùng với nhau cả buổi cô chỉ biết nhìn may nhìn trời cười cười thôi.
Trịnh Dương Vũ thấy ánh mắt Y Đàm dần chuyển sang trầm tư anh cử động cách tay vòng qua sau cô bế người cô lên.
” A….anh làm gì vậy? “
” Bế em “
” Thả em xuống em tự đi được mà “
” Không muốn anh muốn bế “
” Chúng ta còn chưa thay đồ mà “
” Thay thì phải thay, để anh giúp em mặc đồ nhé “
” Ưm…..anh….Vũ “
Anh cúi xuống lại chiếm lấy môi của cô, vừa hôn vừa đi ra khỏi nhà wc, anh bế cô tới giường đặt xuống môi vẫn chưa rời khỏi môi cô.
……………………………..
Tòa nhà C
Phòng Chủ tịch.
” Chủ tịch anh có chuyện gì vui sao? “
Lâm Đạt đến đưa hợp đồng cho anh ký nãy giờ cậu cứ thấy anh tự cười cười miết trong lạ lẫm vô cùng.
Anh đặt bút ký xong đưa hợp đồng lại cho Lâm Đạt.
” Lâm Đạt cậu đã yêu ai bao giờ chưa? “
” Hảa?…..Chủ tịch hỏi tôi từng yêu ai chưa hả?”
” Không giấu gì chủ tịch tôi thời học đại học có yêu một người con gái “
” Vậy cậu chắc biết khi yêu đương người con trai thường làm những gì cho bạn gái vui vẻ đúng không? “
” Tất nhiên là tôi biết rồi, mà anh tự dưng hỏi vậy? Không lẻ….chủ tịch đang yêu ư? “
Anh gật đầu rồi nói: ” Cậu cũng làm việc với tôi lâu rồi nên tôi không giấu cậu, đúng vậy tôi đang yêu một người “
Lâm Đạt trợn tròn mắt hai mày nhếch lên vẻ mặt ngạc nhiên nhìn anh, tin chấn động! Chủ tịch cậu mà thừa nhận đang yêu đương, Omg là cô gái nào có thể cua đỗ được sếp nhà cậu vậy? Cô gái nào có can đảm đối mặt với Trịnh Dương Vũ nói chuyện tình yêu, Lâm Đạt thầm hâm mộ người con gái chưa biết mặt này.
” Sếp à, anh thật sự đang yêu đương ư? “
‘Anh nhếch mày vẻ mặt thản nhiên mà nói: ” Tôi là người tùy tiện nói chuyện không có à? “
” Ha nào có chủ tịch là người nói một là một hai là hai mà “
” Mà chủ tịch anh và người đó quen nhau lâu chưa? “
” Nói quen lâu thì cũng đúng mà chưa lâu cũng đúng, tóm lại là tôi yêu em ấy em ấy cũng yêu tôi. Cậu hỏi làm gì? “
” Thì tôi hỏi rõ mới biết tư vấn cho ngài chứ, trong một mối quan hệ yêu đương có nhiều giai đoạn nên cần phải hỏi rõ “
” Mà chủ tịch tôi hỏi ngài một vấn đề nữa được không? “
” Cậu hỏi đi “
” Chủ tịch và cô gái đó đã….ưm….ngủ với nhau chưa? “
Trịnh Dương Vũ quay bút lạnh lùng nhìn cậu trợ lý, Lâm Đạt này cũng biết hỏi dữ, đúng là vô đúng trọng tâm luôn không uổng công đi theo anh bao nhiêu năm.nay.
” Rồi “
” À Há….tuyệt chủ tịch đúng là nhanh gọn ha ha “
Lâm Đạt thiếu điều muốn nhảy cẩn lên, thì ra sếp cậu không phải không được mà là chưa gặp đúng người đúng lúc, vậy mà bấy lâu nay cậu cứ tưởng sếp mình…..ơ….thật là, mày nhìn đi sếp mày to cao khỏe mạnh như vậy thế nào mày lại nghĩ anh bị y.ế.u….bậy quá trời rồi.
Vậy người cướp đi đời trai quý báu của sếp anh là cô nương nhà nào cậu phải bái kiến mới được, sắp có người quản được cái tính khí thất thường của chủ tịch rồi.
Lâm Đạt vừa nghĩ vừa cười thầm, đến khi anh lên tiếng gọi mới hồi hồn lại
” Thằng kia, cười gì hử? “
” Dạ….tôi thấy vui thì cười thôi, mà tôi còn việc cần giải quyết tôi đi làm trước đây “
Nói xong Lâm Đạt quay người chuồn đi, Dương Vũ ngơ ngác ủa thằng này còn chưa giúp anh tư vấn biện pháp làm con gái vui vẻ mà sao nói đi là đi rồi?
Nhân viên thế này phải trừ lương!