Lãnh Cô Tịch không đáp, nghiêng đầu nhìn sang hướng khác. Mái tóc dài đen tuyền của y xỏa tung ra tứ tán khắp sàng đan. Hiên Viên Thích đợi một lúc cũng không nhận lại được câu trả lời từ y, có chút sinh khí. Hắn… thực sự, thực sự rất ghét cái tính cách lạnh nhạt này của y a…
“Bổn vương không tin ngươi cả đời cũng chỉ có mỗi khuôn mặt diện vô biểu tình này.” Hắn thấp giọng cười gằn, “Nếu ngươi đã muốn để lộ thân phận giả mạo của mình vậy không bằng ngày mai cứ trực tiếp theo ta lên điện, để xem ngươi như thế nào đối diện với ‘phụ thân’ của mình.”
Lãnh Cô Tịch không chút chú ý, vẫn thản nhiên thả ánh mắt của mình mông lung vào không trung. Hiên Viên Thích cũng không ép buộc gì y, mỉm cười tự tiếu phi tiếu, thế nhưng tầm mắt vẫn không một giây rời khỏi khuôn mặt hắc y nam tử. Nhìn từ vầng trán rộng đến sống mũi cao cùng bạc thần xinh đẹp, hắn không kềm được đưa tay vuốt nhẹ lên môi y, nhỏ giọng nói, “Bổn vương như thế nào không biết vương phi của mình lại xinh đẹp quyến rũ nhân tâm đến vậy a.”
Vừa nói mặt hắn vừa tiến đến gần hơn. Đôi phượng mâu của Lãnh Cô Tịch đột ngột thu hẹp lại, ngay khi môi của hai người gần như chạm vào nhau, thanh âm lạnh nhạt không chút cảm xúc của y lại vang lên, “Tránh ra.”
Ở khoảng cách rất gần này Hiên Viên Thích có thể dễ dàng thấy được hình ảnh phản chiếu của mình bên trong đôi đồng tử đen nhánh đó của nam tử, trừ bỏ trống rỗng hắn ngoài dự đoán lại bắt được một tia tức giận nhỏ đến tựa như không hề tồn tại trong đó.
Hắn bất ngờ ngồi thẳng dậy, nhìn, vẫn là khuôn mặt lạnh lùng đó khiến cho hắn còn tưởng một tia phẫn nộ mình trông thấy trong đôi mắt mị hoặc đó chỉ đơn giản là lỗi giác của bản thân. Hắn chợt cười to một tiếng, dùng phiến tử vỗ nhẹ lên má Lãnh Cô Tịch, “Ha ha, ngươi hảo thú vị a. Mới đầu bổn vương còn nghĩ đối diện với một khối băng sơn như ngươi sẽ có bao nhiêu buồn chán, nhưng xem ra bổn vương nhầm rồi. Này, danh tính thực của ngươi là gì?”
Thấy Lãnh Cô Tịch vẫn im lặng Hiên Viên Thích liền nói, “Hay ngươi muốn bổn vương gọi ngươi là vương phi? Hay là tiểu bảo bối?”
Tên nào nghe cũng buồn nôn. Lãnh Cô Tịch mặt lạnh nói, “Lãnh Cô Tịch.”
“Nga, Cô Tịch, cái tên nghe thực sầu thảm a. Thế nhưng lại rất hợp với ngươi.” Hiên Viên Thích vui vẻ cười, đứng dậy rời khỏi người Lãnh Cô Tịch, “Lãnh Cô Tịch, vậy để bổn vương xem ngày mai ngươi còn có thể làm ra được cái trò gì. Sống hay chết đều là do ngươi quyết định, đừng mong bổn vương giúp đỡ.”
Nói liền đẩy cửa rời đi. Lãnh Cô Tịch chống tay ngồi dậy trên giường, đẩy lại mái tóc xỏa loạn của bản thân.
Điệp Nhi ngay sau đó đã phóng vào phòng hướng y hỏi, “Thiếu gia, người không sao chứ?? Ác ma kia có làm gì người không?”
Không có câu trả lời, nhưng nhìn từ trên xuống dưới Lãnh Cô Tịch vẫn toàn vẹn không thiếu miếng thịt nào Điệp Nhi liền thở ra một hơi nhẹ nhõm. Thế nhưng nhớ lại chuyện khi nãy bản thân muốn hỏi y thì tâm lại bất tri bất giác trở nên nặng nề.
“Thiếu gia… khi nãy, giả mạo là ý gì?”
Nàng bất an hỏi. Không nên đi. Người trước mặt nàng này nhìn từ trên xuống dưới kiểu gì cũng là thiếu gia, nàng từ nhỏ đã theo bên cạnh y, chắc chắn không thể nhận lầm được, mặc dù tính cách có phần khác biệt nhưng cơ thể kia chắc chắn chỉ có thể là của thiếu gia a…
Vẫn không nhận được câu trả lời. Điệp Nhi cúi đầu khẽ bặm môi. Sau đó quyết tâm ngẩng đầu lên, mỉm cười, “Quên đi, thiếu gia người không cần trả lời đâu.” Nếu y đã không muốn thì nàng cũng không thể nào ép buộc y, đến lúc y muốn cho nàng biết y tự khắc sẽ nói, nàng có hỏi nữa cũng vô dụng.
Lãnh Cô Tịch nhấc tay lên nhìn nhìn, chợt nói, “Chuẩn bị nước để ta tẩy rửa.”
Điệp Nhi kinh ngạc, đây có thể nói là câu thứ hai duy nhất mà y chịu nói với nàng. Nàng vui vẻ ứng thanh, rồi lại ngừng một chút hỏi, “Vì cái gì lại tắm sớm như vậy a, thiếu gia?”
“Hôi.” Mùi của tên nam nhân đó, mùi của yên chi son phấn. Thực sự là chịu không nổi.
[