“Hài nhi đã không còn, người đó cũng không cần bổn cung, vậy bổn cung còn sống để làm gì chứ!.” Thanh âm của Lý Chiêu Hoàng có chút bi thương, thống khổ.
“Người đừng suy nghĩ bi cực như vậy được không! Đứa bé đã mất nhưng người vẫn còn sống. Người lại càng phải mạnh mẽ vượt qua nỗi đâu này. Có lẽ người và đứa trẻ không có duyên làm mẹ con nên ông trời mới mang nó đi, nó sẽ đầu thai vào một nơi khác tốt hơn, sẽ không bị cuống vào nơi quyền lực và tranh đoạt này.” Đây là những lời thật lòng của Tề Tiểu Khả.
“Chắc là vì bổn cung và hài nhi không có duyên với nhau, hi vọng sau này nó đầu thai đến nơi tốt hơn chốn thâm cung hiểm độc này.” Lý Chiêu Hoàng vừa mới nói mà nàng đã rơi nước mắt.
“Sau này người vẫn còn có thể sinh ra những đứa trẻ đáng yêu khả ái, người đừng quá đau lòng.” Tề Tiểu Khả lớn gan bước đến gần Lý Chiêu Hoàng, ngồi xổm xuống trước nàng, đưa tay lau đi những giọt lệ óng ánh.
Lý Chiêu Hoàng nhìn hành động này của Tề Tiểu Khả không khỏi bị dọa đôi chút, nàng đứng dậy hất ra tay của Tề Tiểu Khả, lớn giọng:”Vô lễ, ai cho phép ngươi chạm vào bổn cung!.”
Tề Tiểu Khả biết mình vừa mới làm điều tồi tệ, cô quỳ xuống cúi đầu nhưng cô không hề rung rẩy:”Xin nương nương tha tội, nô tài không phải là cố ý chạm vào nương nương.”
“Lui ra ngoài.” Lý Chiêu Hoàng phất tay, xoay người trở vào tẩm cung.
Tề Tiểu Khả theo lệnh lui ra ngoài, nhớ tới việc quét tước Dụ Nguyệt uyển vẫn còn chưa xong, trong lòng hơi lo lắng nhanh chóng chạy trở về. Tề Tiểu Khả nhận thấy hình như hôm nay mình có gì đó khác khác, cô không ngờ mình lại dám bước đến lau nước mắt cho Lý Chiêu Hoàng. Tề Tiểu Khả chỉ làm theo bản năng phản xạ của mình, là một chuyên viên tâm lý nên vào tình huống lúc đó cô mới đưa ra vài lời khuyên cho nàng, còn hành động đó là do phản xạ bản thân. Nhưng mặt nàng ấy rất mịn, sờ vào thì không muốn buông tay. Tề Tiểu Khả không tin được sinh thời cô còn có thể chạm vào nữ Hoàng duy nhất của Việt Nam, và cũng là người bản thân cô mến mộ từ lâu. Tề Tiểu Khả theo thói quen tìm tòi miếng ngọc hoa sen nhưng, nó đã không còn nằm trên cổ, vị trí mà nó vốn phải ở đó!. Tề Tiểu Khả hỗn loạn, trong lòng thầm kêu không ổn, cô cuống cuồng lên chạy đi tìm nó. Tề Tiểu Khả chạy trở về những nơi cô từng đi qua, lật từng cái lá bông hoa nhưng cũng chẳng thấy đâu. Lúc này cô mới bắt đầu thấy lo lắng, cô không thể mất miếng ngọc đó được, tuyệt không thể!. Tề Tiểu Khả cứ như một người điên hết chạy chỗ này lại chạy chỗ kia, đến nỗi đôi chân cô trở nên mềm nhũn nhưng cô vẫn kiên trì không bỏ cuộc. Tề Tiểu Khả đến hoa viên, cô quỳ khom người tìm trong lùm hoa, trong lòng thầm hi vọng nó nằm ở chỗ này. Từ xa xa có bóng dáng Vân Tình đang đi tới, nàng bước đến phía sau Tề Tiểu Khả, vỗ vào lưng cô một cái. Tề Tiểu Khả giật mình quay lại, trông thấy Vân Tình đang nhìn mình chằm chằm, cô vội đứng phắt dậy, lau sạch bụi bậm trên y phục.
“Ngươi ở đây làm gì?”
“Ta làm mất một vật quan trọng, ta phải tìm nó!” Thanh âm của Tề Tiểu Khả không giấu được sự run rẩy và lo lắng.
“Việc gì thì cứ để sau, Hoa phi nương nương cho gọi tất cả nô tài đến trước sân Dụ Nguyệt uyển, ngươi theo ta đi!” Vân Tình xoay người bước đi nhưng tay nàng bị Tề Tiểu Khả nắm lại.
“Vân Tình ngươi có thể giúp ta xin phép nương nương cho ta miễn có mặt được không, vật đó rất quan trọng với ta, ta không thể mất nó được.” Tề Tiểu Khả dùng ngữ khí cầu xin.
“Nương nương đã căn dặn một nô tài cũng không được vắng mặt, ta chỉ đến thông truyền lời của nương nương, đừng làm ta khó xử!” Vân Tình hất ra tay của Tề Tiểu Khả, bước đi về Dụ Nguyệt uyển.
Tề Tiểu Khả nhìn theo dáng Vân Tình, cô thật sự rất muốn tức giận ngay lúc này. Cô không muốn đi gặp nữ nhân quỷ quyệt kia, cô muốn đi tìm miếng ngọc của mình nhưng nữ nhân kia một hai lại triệu tập đúng lúc này. Tề Tiểu Khả đành ngậm ngùi đi theo sau Vân Tình, chuyện tìm miếng ngọc chắc phải để sau, hi vọng là không có ai nhặt được nó.
Đến trước sân lớn của Dụ Nguyệt uyển, tất cả cung nữ thái giám đều có mặt đầy đủ quỳ cúi người ở đó. Tề Tiểu Khả cũng bị buộc phải quỳ gối giữa họ, may mà thời tiết sáng hôm nay không nắng cho lắm nên cũng đỡ cho cô. Lần lượt từng người bước vào bên trong đại sảnh, họ đi vào rất nhanh nhưng trở ra cung nhanh, cứ như vậy lại đến Tề Tiểu Khả. Tề Tiểu Khả đi vào trong sảnh, cô quỳ xuống cúi đầu thỉnh an. Lý Huệ ngồi trên đại đẩu, nàng nhàn nhã thưởng thức tách trà, vừa trông thấy Tề Tiểu Khả đi vào nàng liền bỏ xuống tách trà, bước đến trước mặt Tề Tiểu Khả, đôi tay ngọc đưa ra một vật vô cùng bắt mắt.
“Thứ này là của ngươi!.”
Tề Tiểu Khả theo lời Lý Huệ ngẩng mặt lên, cô nào ngờ được rằng miếng ngọc của cô đang nằm trong bàn tay của nàng. Trong lòng Tề Tiểu Khả có thêm một phần sợ hãi, trán lại có thêm một tầng mồ hôi đổ xuống.
“Miếng ngọc này là của nô tài, nô tài có thể lấy lại nó không?.”
“Ngươi khẩn trương vậy làm gì?” Lý Huệ xoay người hai tay chấp sau lưng, mắt vẫn quan sát Tề Tiểu Khả.
“Miếng ngọc này rất quan trọng với nô tài, xin nương nương cho nô tài lấy lại nó!.” Giọng của Tề Tiểu Khả có chút vội.
“Miếng ngọc này rất là tinh xảo, một nô tài như ngươi làm sao mà có được thứ tốt như vậy, hẳn là ngươi lấy trộm của vị chủ tử nào đó đi!.” Lý Huệ khẳng định.
“Nô tài không hề lấy trộm, nó thật sự là của nô tài!” Nó đích thực là của mình.
“Miếng ngọc quý như vậy nếu rất quan trọng, hẳn là do tình nhân tặng. Nói, ngươi tư thông với cung nữ nào trong cung!” Lý Huệ trừng mắt.
“Nô tài không dám, chỉ xin nương nương người trả nó lại cho nô tài đi!.”
“Ngươi khẩn trương như vậy thì thứ này quả thật rất quý. Nhưng, không thể giữ lại!.” Lý Huệ nắm chặt miếng ngọc trong tay rồi bóp nát, trở thành từng mảnh.
“ĐỪNG MÀ!!!.”
Tề Tiểu Khả muốn chạy đến giật lại miếng ngọc của mình nhưng cô bị hai tên thái giám khác giữ chặt hai tay khống chế cô quỳ ở đó. Tận mắt chứng kiến miếng ngọc của mình bị nữ nhân kia biến thành từng mảnh. Tề Tiểu Khả vùng vẫy, đẩy ngã hai tên thái giám kia, cô chạy lại cướp lấy những mảnh vụn của miếng ngọc trong tay Lý Huệ. Tề Tiểu Khả hai tay run run nhìn những mảnh vụn trong bàn tay, từ trong lòng tràn ra một cỗ bi thương.
“A!!!!.”
Tề Tiểu Khả ngẩng mặt lên trời, hét lớn. Từ trong hốc mắt của cô tràn ra hai dòng lệ, cứ thi nhau mà chảy xuống. Tề Tiểu Khả khóc đến tê tâm liệt phế, từng tiếng nấc nghẹn cứ vang vọng trong đại sảnh Dụ Nguyệt uyển truyền ra tới bên ngoài sân, trông cô bây giờ không khác một kẻ điên.
Hết rồi, cái gì cũng hết rồi.
—–Hết Chương 13—–
Tác giả lảm nhảm: Huệ quá đáng lắm lun ớ