“Tôi muốn biết.” Thẩm Giáng Niên giành trả lời trước, “Tôi muốn biết, nhưng mà….” Cô do dự, Thẩm Thanh Hoà đúng lúc hỏi, “Nhưng sao?”
“Nếu đáp án có thể làm tổn thương tôi, vậy mong cô đừng trả lời.” Thẩm Giáng Niên cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm chất lỏng màu đỏ trong ly, đỏ như máu, “Đêm nay, hiếm khi tôi có tâm trạng tốt, tôi hy vọng… trước khi chúng ta tách ra, tâm trạng tốt của tôi không bị phá huỷ.” Thẩm Thanh Hoà bỗng nhiên đứng dậy, Thẩm Giáng Niên ngước mắt, đầu ngón tay Thẩm Thanh Hoà quét trên mặt bàn, đi đến trước mặt Thẩm Giáng Niên, đầu ngón tay cũng dừng trong tầm tay Thẩm Giáng Niên.
Thẩm Giáng Niên không biết người này muốn làm gì, cô hơi ngửa đầu, nhìn từ góc độ này, cô có thể nhìn thấy hàng mi thẳng tắp của Thẩm Thanh Hoà, khi cô hạ mắt xuống, một bóng đen đã phủ lên cô. Lông mi thật dài a, Thẩm Giáng Niên muốn giơ tay chạm vào.
“Tôi có thể ngồi bên cạnh cô được không?” Thẩm Thanh Hoà hỏi, trong vô thức mặt Thẩm Giáng Niên đỏ lên, bởi vì sắp chạm tới khoảng cách thân mật. Thẩm Thanh Hoà ngồi xuống, gần trong gang tấc, nhiều năm qua Thẩm Giáng Niên không biết khẩn trương là cái gì, thế nhưng bây giờ khẩn trương đến mức lòng nôn nao, nhấp một ngụm rượu để che giấu. Tay phải Thẩm Thanh Hoà chống cằm, đầu ngón tay trái đưa về phía trước. Đầu ngón tay trỏ chạm vào ngón tay cái của Thẩm Giáng Niên, đầu ngón tay khẽ lướt qua lướt lại, câu lấy ngón tay cái rồi vuốt ve, khiến Thẩm Giáng Niên giật mình, cơ thể giống như bị điện giật.
Thẩm Giáng Niên vẫn cúi đầu, bởi vì cô không biết nên dùng biểu cảm như thế nào đối mặt với Thẩm Thanh Hoà, từ khoé mắt cô nhìn thấy được bàn tay xinh đẹp của Thẩm Thanh Hoà, tay trắng nõn lại có ánh hào quang, rất đẹp. Đầu ngón tay Thẩm Thanh Hoà câu ngón tay cái của Thẩm Giáng Niên, nhẹ nhàng nói, “Cô hỏi đi.”
“Tại sao cô khăng khăng muốn gặp tôi?”
“Trước khi gọi video với cô, tôi cho rằng cô là một người nói không giữ lời, cho nên thôi, nhưng sau khi gọi video rồi, tôi cảm thấy, cô rất đáng giá để tôi chờ.”
“Chỗ nào đáng giá?”
“Tôi có tiêu chuẩn của tôi.” Thẩm Thanh Hoà không nói ra tiêu chuẩn cụ thể nào.
“Sau đó thì sao? Cô đã xoá WeChat của tôi, chắc là nghĩ sẽ không bao giờ liên lạc nữa đúng không?”
“Đúng vậy, WeChat tôi cho cô là WeChat cá nhân của tôi. Một người thất tín nhiều lần nhưng cảm thấy bản thân không hề có lỗi, tôi không có lý do gì để người này ở lại trong danh sách WeChat của tôi.”
“….” Thẩm Giáng Niên không muốn phản bác, “Sau đó tại sao cô lại xuất hiện ở Sea World?”
“Lo lắng cho cô.”
“Chỉ lo lắng thôi sao?”
Thẩm Thanh Hoà cười nhẹ, “Hình như cô không hài lòng lắm.”
“Không, tôi chỉ muốn xác định.”
“Đúng vậy, không chỉ lo lắng, tôi muốn gặp cô.”
Thẩm Giáng Niên rũ mắt xuống, đúng là đồ vô dụng còn hay ngượng ngùng, “Đúng chủ đề rồi, tại sao cô lại muốn gặp tôi, còn mang tôi đến đây.”
Thẩm Thanh Hoà câu lấy ngón tay cái Thẩm Giáng Niên, cào cào nó, sau đó dùng ngón tay cái và ngón trỏ, cầm lấy ngón tay cái của Thẩm Giáng Niên, khẽ vuốt ve nó, “Nói đến cái này, tôi càng muốn biết, tại sao cô lại nguyện ý đi theo tôi?” Thẩm Thanh Hoà nhích tới gần một chút, nhìn gương mặt ửng đỏ của Thẩm Giáng Niên, cô cúi người lại gần, khẽ hỏi, “Là đối với tôi, cô có gì mong đợi sao?”
Đúng.
Cái từ kia trực tiếp trong thâm tâm cô nhảy ra, nhưng Thẩm Giáng Niên không biết cô đang mong đợi điều gì. Cho dù không nhìn lên, cô cũng biết Thẩm Thanh Hoà đang nhìn cô, nhưng lại không dám ngẩng đầu lên, cuối cùng dứt khoát ngẩng đầu lên, nhìn thấy nụ cười của Thẩm Thanh Hoà, cô cầm lòng không được cũng mỉm cười theo. Thẩm Thanh Hoà chậm rãi nâng tay lên, dùng lòng bàn tay vuốt ve bên má Thẩm Giang Niên, nhẹ nhàng vuốt ve, vuốt đến đâu, thì chỗ đó lại nhiễm một màu hồng, Thẩm Giáng Niên nóng như sắp cháy lên.
Đầu ngón tay Thẩm Thanh Hoà xoa lên đôi môi Thẩm Giáng Niên, như đang dò tìm gì đó, khiến cho dây thần kinh Thẩm Giáng Niên tê dại, hô hấp cũng dừng lại. Thẩm Thanh Hoà nhích tới gần chút nữa, Thẩm Giáng Niên thất thần, không biết phải làm sao, là cô ảo giác sao? Thẩm Giáng Niên cảm giác, Thẩm Thanh Hoà muốn hôn cô.